Vùng Cách Ly

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
46. Kháng Sinh
46. Kháng Sinh

❊ ❊ ❊

Chị có thấy phiền khi tôi hút xì gà không? Thường thì tôi chỉ hút vào tối muộn, nhưng hôm nay tôi lại thèm thuốc sớm hơn. Mà tôi còn không hỏi chị có muốn hút một điếu không?

A, tôi làm chị cười rồi kìa... Phải rồi, chuyện tôi kể cho đến giờ thì lại chẳng có gì vui vẻ cả.

Hút xì gà giúp tôi thư giãn, khi luồng suy nghĩ của tôi có xu hướng chảy quá nhanh thì nó dựng lên những bờ kè ngăn giữ, còn khi tôi loay hoay cân nhắc hoặc bức bối vì ký ức nào đấy thì nó lại mở ra khoảng không mới cho tôi.

Chị biết không nơi tôi bắt đầu hút xì gà chính là ở Hà Nội đó. Trước đấy tôi cũng hay được mời, nhưng thường thì tôi từ chối hoặc dập luôn sau hơi đầu tiên.

Buổi tối hôm trước khi gặp Quỳnh ở bệnh viện Việt Pháp, Lượng đến chỗ tôi với vẻ có chuyện gì đấy muốn nói. Anh ta rút trong túi ra một gói hình chữ nhật dẹt, xòe nhãn cho tôi xem với vẻ đắc chí. “Không phải xì gà Cu Ba đâu nhé, đây là loại xịn đấy Bác Jo. Xì gà Tuscany đấy. Tôi được hút thử ở nhà con em họ, chồng nó làm ở đại sứ quán Ý. Mãi đến hôm qua tôi mới kiếm được một bao đấy. Bác phải thử thì mới biết được.”

Lượng cẩn thận cắt đôi điếu xì gà bằng con dao nhỏ cất trong một trong những vô số những cái túi nhỏ trên áo khoác. Trong khi tôi hút thử, Lượng lại bắt đầu chuyện phiếm với cái vẻ mặt vừa nực cười vừa cau có, than thở chuyện vợ anh ta không để anh ta yên, cứ nhất quyết đòi mua một thứ đồ điện tử mà theo Lượng là quá xa xỉ.

Hai vợ chồng đã tranh cãi với nhau cả ngàn lần, lần cuối cùng thì nặng nề đến mức đã mấy hôm nay chị vợ không chịu ngủ với chồng.

Lượng vẫn hay chia sẻ với tôi những chuyện trong gia đình mình như thể tôi là người nhà. Và mặc dù chuyện chẳng liên quan gì nhưng mỗi lần nghe kể tôi lại cảm thấy như mình bị lôi vào một vụ nào đấy, theo một cách nào đấy.

Anh ta còn kể một chuyện mà cả nhà tranh cãi đến mấy ngày rồi nhưng cũng chưa đi đến đâu. Một cô em họ bỗng dưng quyết định không cho thằng con trai mới 5 tuổi đầu uống kháng sinh nữa, vì nghe một cô bạn làm ở hiệu thuốc nói loại kháng sinh ấy có thể gây tác hại nghiêm trọng cho dạ dày. Thằng bé bị ốm mà mẹ nó lại chỉ đưa đến bệnh viện y học cổ truyền. Bố nó sau khi thấy con mình sốt cao đến mấy ngày liền sốt ruột, phàn nàn với mọi người trong gia đình để nhờ họ hàng thuyết phục chị vợ đừng ngoan cố thế. Thế là cả một hội nghị gia đình được thành lập, các ông, các bà, rồi cô dì, chú bác, anh em, tóm lại là với tất cả những người có tư cách để đưa ra ý kiến về chuyện thuốc men. Nhưng rồi anh chồng vẫn phải thất vọng vì tốn hàng giờ thuyết phục chị vợ vẫn cương quyết không chịu cho đứa trẻ uống kháng sinh như cũ.

Lượng vốn là người thích đóng vai trò hòa giải, lần này anh ta có vẻ thất vọng lắm vì không thực hiện được sứ mệnh ngoại giao của mình.

Tôi vừa nghe Lượng kể vừa nhấm nháp điếu xì gà, đúng là không tệ chút nào, nó có cái vị đậm khác với kiểu thơm nồng của xì gà Cu Ba mà tôi đã từng thử qua trước đây.

Tôi thấy tò mò vì những việc nhỏ nhặt thường ngày cũng được đưa ra bàn bạc một cách nghiêm túc và với nhiều người tham gia như vậy. Không có con, cũng chưa cưới vợ bao giờ, tôi thử hình dung mình sẽ làm gì nếu rơi vào hoàn cảnh đấy, nhưng tôi không thể nghĩ ra câu trả lời rõ ràng nào cả.

Bản thân tôi cũng bắt đầu có ác cảm với thuốc men sau những vụ dính vào lĩnh vực đó, còn y học cổ truyền thì thực sự là tôi không am hiểu lắm.

Rồi tôi chợt nghĩ đến bệnh than, gây ra bởi vi khuẩn than và chỉ có thể chữa bằng một loại kháng sinh nhất định. Nhưng phải dùng kịp thời, nếu không bệnh sẽ tấn công vào tận phổi rồi phá hủy nó trong vòng ít ngày. Ít lâu sau khi tôi hoàn thành vụ vận chuyển hàng đặc biệt kia, một bác sĩ có nói cho tôi biết mối nguy của căn bệnh này chính là ở chỗ những triệu chứng ban đầu của nó hoàn toàn giống với một ca cảm cúm bình thường. Chính vì thế bệnh than có thể âm thầm lan ra trên diện rộng và trở thành một dịch bệnh thảm sát con người.

Chấm dứt dòng suy tưởng lan man của mình, tôi báo với Lượng là đến hôm sau tôi có cuộc hẹn với giám đốc bệnh viện Việt Pháp. Mặc dù tôi đã quen với kiểu thay đổi nét mặt của anh ta nhưng lần này tôi không thể không nhận thấy vẻ mặt Lượng lập tức trở nên rất nghiêm trọng. “Không nên đến bệnh viện thời gian này đâu, Bác Jo...” giọng anh ta cũng nghiêm trọng hệt như nét mặt.

“Nhưng tại sao lại thế?”, tôi đáp lại, “từ lúc tới đây tôi đã đến nhiều bệnh viện rồi mà, nếu quay lại bệnh viện vào ngày mai thì có gì khác đâu?” “Nhưng bác không thấy mấy hôm nay trời lạnh thế nào à? Thời tiết thế này dễ ốm lắm, mà chúng tôi cứ hơi cảm cúm là lại vào viện để chữa. Bác vào đấy rồi lại lây bệnh ra. Năm nay đi đâu cũng thấy người hắt xì, rồi ho, nhiều hơn hẳn các năm khác. Có trời mà biết vào các bệnh viện dịp này thì có đến bao nhiêu virus ở đấy. Tôi dặn cái Liên em tôi là lúc nào cũng phải đeo khẩu trang. Cả bác nữa, ngày mai nếu vào viện bác phải nhớ đeo khẩu trang đấy.”

ười dịch: Trần Hồng hạnh —★— Vùng Cách Ly ebook©MotSAch —★— TVE-4u©cuoicaisudoi Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lorenzo Angeloni

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.