Thường thì sau một thời gian yên tĩnh, gió sẽ lại nổi lên, mọi vật bị cuốn đi nhanh chóng. Cả đến các biến cố cũng sầm sập ập đến.
Vài ngày sau khi đưa tôi đi thăm chợ Đồng Xuân, lúc ra khỏi phòng tôi, vẫn với cái giọng quen thuộc của mình, Quỳnh bảo tôi cô ấy sẽ không gặp tôi trong vài hôm tới. Tôi lặng thinh nhìn cô ấy đứng bên bậu cửa. Có vẻ như Quỳnh đang dùng dằng không biết có nên nói thêm gì hay cứ lặng lẽ ra về sau mấy lời vừa buông ra. Rồi như thể đã quyết, cô ấy quay người lại bảo: “Có một người bạn cũ của em vừa đến Hà Nội. Một người rất thân lâu rồi em không gặp. Anh ấy chỉ ở lại ít lâu, chắc là vài hôm. Em sẽ báo lại cho anh khi nào anh ý đi”.
Tôi mặc nhanh quần áo định đi theo cô ấy. Nhưng rồi nghĩ lại, tôi nhận ra ngoài chỗ làm của Quỳnh thì tôi không hề biết một chút gì về cô ấy. Quỳnh không dùng điện thoại di động, còn địa chỉ thì khi tôi hỏi, cô chỉ trả lời chung chung trong lúc ngáp ngắn ngáp dài.
Đến lượt tôi dừng lại bên bậu cửa. Chạy theo cô ấy sẽ không có ích gì, đến lúc này chắc Quỳnh đã lẫn vào trong dòng người đông đúc. Nhưng nếu đấy là Wang, thì rất có thể hắn sẽ ghé qua bệnh viện, hoặc đặt hẹn với ông giám đốc. Mặc dù nghĩ kỹ thì khả năng đấy có vẻ sẽ khó mà xảy ra.
Tôi quyết định dù sao cũng báo cho Lượng những tiến triển mới này và yêu cầu anh ta cùng với cô em họ và vài người tin cẩn theo dõi cổng ra vào bệnh viện, rằng tôi tin đã xác định được nơi đấy có người phụ nữ cần tìm.
Tôi gọi Lượng nhiều lần mà không thấy anh ta trả lời. Chuyện này chưa xảy ra bao giờ cả, tôi đoán có lẽ Lượng đã làm mất điện thoại di động. Tôi đến gõ cửa nhà Liên nhưng không có ai ở nhà, một bà hàng xóm bảo cô ấy đang ở trong bệnh viện. Tôi để lại cho Liên mẩu giấy nhắn Lượng gọi cho tôi có việc gấp, rồi lên xe đi đến bệnh viện. Tôi hy vọng sẽ nhìn thấy ai đấy đi ngang qua, Wang, hay Lượng, Liên, Minh, Quỳnh, ai cũng được miễn là giúp tôi sắp xếp lại những suy nghĩ đang rối tung rối mù trong đầu óc tôi.
Tôi nhận ra mình đã mất bao nhiêu thời gian kể từ ngày tôi gặp Quỳnh, dù trực giác đã giúp tôi tìm ra lời giải, đã đưa tôi đi đúng hướng, nhưng lại không chuẩn bị kế hoạch gì cho tôi. Tôi chưa biết phải làm gì. Giờ đây khi đặt lưới đúng chỗ và thấy con cá chuẩn bị chui vào, tôi bỗng nhận ra mình còn chẳng có cái chĩa nào để lôi nó lên bờ.
Trước khi về nhà tôi ghé qua chỗ Liên, nhưng không thấy ai, kể cả bà hàng xóm cũng không ló mặt ra.
Ngày hôm sau tôi lại lặp đi lặp lại hành trình đấy, gọi những cuộc gọi đấy, ghé lại những điểm đấy. Đến tận buổi chiều điện thoại của tôi mới reo, đầu dây bên kia là Lượng.
Anh ta không kịp nghe tôi nói mà chỉ bảo đến tối sẽ ghé qua nhà tôi để nói với tôi một chuyện cực kỳ hệ trọng, khẩn cấp mà tôi cần phải biết. Anh ta cũng bảo sẽ không ghé qua lâu vì còn phải đi đến nhà nhiều người họ hàng khác nữa.
Đến khoảng 9 giờ tối, tôi mở cửa cho Lượng, anh ta đeo một cái khẩu trang còn trên tay cầm một cái khác mà anh ta đưa ngay cho tôi bắt đeo vào rồi đứng xa anh ta ra. Lượng trông rất hốt hoảng, tóc tai rối bù, râu ria lởm chởm. Anh ta quen tay móc bao thuốc lấy ra một điếu, nhưng rồi nghĩ lại và nhét điếu thuốc lại vào trong bao. Lượng ngồi xuống, hít một hơi dài rồi bảo tôi:
“Đang xảy ra chuyện nghiêm trọng bác Jo ạ. Tôi đã linh cảm mà. Tôi đã bảo bác là năm nay thấy nhiều người cúm hơn so với bình thường”.
“Anh đang nói cái quái gì thế hả Lượng, nói rõ hơn ra xem nào.” “Con em tôi, cái Liên ấy... nhưng tôi dặn bác phải bí mật đấy nhé, không được nói với ai không là nó mất việc như chơi. Liên nó nghe được hai bác sĩ trao đổi tối qua, bọn họ không nhìn thấy nó đứng gần đấy. Có vẻ như... bệnh cúm đang lan ra ở đây không phải là cúm thường đâu. Tệ lắm, cúm ác tính đấy”.
Tôi sửng sốt nhìn Lượng, anh ta có vẻ choáng váng. Anh ta phải cố để nói chuyện được từ sau cái khẩu trang, còn tôi thì phải cố mới nghe được. Tôi lập tức nghĩ đây chắc chỉ là một kiểu cường điệu quá khích của Lượng.
“Con em họ tôi nghe được như thế đấy. Hai bác sĩ nói các thuật ngữ chuyên môn mà nó không biết, nhưng nó hiểu họ nói chuyện gì. Ngày mai hay ngày kia thôi các cơ quan y tế sẽ thông báo chính thức, bệnh viện đấy sẽ bị cách ly. Hình như đã có nhiều người chết vì nhiễm cái bệnh cúm ác tính đấy rồi”.
Tôi cố giúp Lượng trấn tĩnh lại nhưng không được. Anh ta nán lại vài phút, liên tục sờ lên cái khẩu trang để chỉnh cho nó che thật kín miệng. Bác nhớ nghe lời tôi đừng ra khỏi nhà đấy nhé, chỉ mua hàng ở quán ngay dưới nhà thôi. Cần gì nhớ báo cho tôi. Rồi Lượng xin lỗi là anh ta phải đi ngay vì vẫn còn mấy người họ hàng anh ta muốn đến tận nơi để dặn dò họ áp dụng tất cả các biện pháp phòng ngừa có thể.
Tôi thức trắng cả đêm, nhưng vẫn không tài nào nghĩ ra mình phải làm gì. Ngày hôm sau tôi lại quay lại cổng bệnh viện; ở đấy vẫn đông đúc thế, nhưng tôi không nhìn thấy ai quen cả.
Đến chiều tôi quyết định gọi cho Minh và không vòng vèo nhiều lời, tôi hỏi thẳng cô ấy tin tức của Quỳnh. Minh bảo tôi mấy hôm nay Quỳnh rất bận công việc ở bệnh viện. Mà đúng buổi sáng nay cô ấy cũng vừa nhờ Minh nhắn cho tôi là cô ấy sẽ không gặp được tôi trong mấy hôm tới nữa. Minh xin lỗi là vẫn chưa chuyển lời tới tôi, nhưng bản thân cô ấy cũng rất bận. Minh có vẻ rất bối rối, rõ ràng là cô ấy phải cố sức lắm để chịu đựng việc nói chuyện với tôi.
Tôi tự hỏi tại sao Quỳnh lại nhờ em mình chuyển cho tôi một lời nhắn như thế, chẳng nhẽ chỉ để nhắc lại điều cô ấy đã nói với tôi hai hôm trước đó.
Hay có thay đổi gì trong kế hoạch của cô ấy? Đã xảy ra chuyện gì bất giờ, chuyện quan trọng mà cô ấy không lường trước làm đảo lộn kế hoạch dự tính gặp Wang?
Sau khi yên lặng một lúc, tôi hỏi Minh có biết anh bạn đến đấy thăm Quỳnh vẫn còn ở đấy hay đi rồi.
Đến lượt Minh do dự một lúc, rồi bảo cô không biết gì cả. Minh nhắc lại là mấy hôm tới Quỳnh sẽ rất bận việc trong bệnh viện, xin lỗi tôi vì cô ấy không nói chuyện được tiếp rồi tắt máy.
Tôi đứng lặng trước cửa sổ phòng mình, trong tầm mắt của tôi là căn phòng của ngôi nhà bên cạnh, một căn phòng trang trí đơn giản, gần như chẳng có đồ đạc gì. Nhưng trong trí óc của tôi giây phút đấy thì đầy ắp các sự vật, cái nào cũng ở đúng chỗ của nó: vật này là việc Liên đã không nghe nhầm cuộc trao đổi của các bác sĩ, vật kia là Lượng đã không hề phóng đại khi bắt mọi người làm đủ các biện pháp phòng ngừa, đúng là có một loại cúm mới đang lây lan, tương tự như dịch cúm gia cầm và có lẽ nó cũng lại bắt nguồn từ Hồng Kông. Và còn nữa...
Tôi tự nhủ trí óc của mình có lẽ đang chạy quá nhanh. Cố dứt mắt khỏi căn phòng đơn sơ đối diện, tôi nhấc máy gọi điện cho Lượng.
Sau vô số cuộc gọi Lượng mới bắt máy, anh ta có vẻ đang rất hốt hoảng. Lượng kể tối qua có một người bạn thân của anh ta ốm nặng, bị khó thở rồi được đưa vào bệnh viện Bạch Mai chữa trị, chỗ đấy ở ngay cạnh bệnh viện Việt Pháp. Tôi nói mình có việc cực kỳ quan trọng cần nhờ anh ta làm mà không được hỏi han gì nhiều. Tôi cần Liên xem trộm danh sách bệnh nhân được đưa vào điều trị và kiểm tra xem có tên một người không. Tôi chỉ quan tâm đến người đấy, bệnh nhân đến từ Hồng Kông, chỉ mới tới Hà Nội được vài hôm thôi.
Lượng tìm đủ cớ từ chối dù tôi hứa sẽ trả nhiều tiền. Anh ta bảo chuyện này không chỉ liên quan đến tiền bạc, rồi tắt máy sau khi hứa sẽ nói chuyện với Liên, nhưng không hứa trước điều gì cả.
Đến chiều hôm sau, khi tôi về nhà sau mấy chuyến xe đạp vô ích, tôi tìm thấy mẩu giấy Lượng để lại dưới khe cửa.
“Bác Jo à, mấy hôm nay đến điện thoại cũng lăn ra ốm. Cái máy của tôi từ hôm qua không hoạt động nữa. Con em tôi kiểm tra rồi: ông Wang Lee, người Hồng Kông, đã nhập viện từ ngày hôm qua”.