Lần đầu tiên tôi đến Việt Nam cách đây cũng nhiều năm rồi. Mục đích khi ấy của tôi là dựng lại một câu chuyện, theo đuổi một sợi chỉ, tìm kiếm một dấu vết.
Lần đầu tiên bị cuốn vào một lớp sương mù...
... Như thể cuộc đời tôi lúc đấy bị đẩy vào sau một tấm kính mờ khiến những thứ bình thường vốn luôn rõ ràng, dễ dàng đọc được và giải mã được bỗng nhòe đi.
Những thứ trước kia thậm chí là quá rõ.
Tôi sẽ bắt đầu kể về lúc máy bay hạ cánh nhé.
Khi ấy tôi đang nhìn đăm đăm vào những đám mây ngoài cửa sổ máy bay với cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa như thể lần đầu tiên tôi đã thắng được trọng lực tâm tưởng mình, thoát khỏi những suy nghĩ luôn trĩu nặng trong lòng.
Rồi đột nhiên tôi cảm nhận được cú chạm với đường băng trong khi bên ngoài các đám mây vẫn đang tiếp tục trôi ngang qua.
Một tấm màn trắng đục vẫn đang phủ lên mọi vật, chỉ có thể thoáng nhận ra vài đường nét và phải vận dụng trí tưởng tượng để hình dung ra khung cảnh bên ngoài.
“Trời với đất sao mà gần nhau thế”, tôi thầm nghĩ.
Tôi đã hạ cánh cùng với những đám mây, ngày Giáng sinh ấy. Hai lăm tháng Chạp năm 2002.
Tôi luôn thích đi xa vào cái ngày thiêng liêng của phương Tây ấy. Nó là cái cớ lý tưởng để từ chối lời mời của những người có ý tưởng kỳ quặc là muốn tôi được cảm thấy mình như là một thành viên trong gia đình họ trong dịp đấy. Mà với một người không gia đình như tôi thì chuyện đấy vẫn hay xảy ra.
Những chuyến đi chơi thường giống như âm bản của những chuyến làm ăn: đến nơi nhưng không có công việc phải làm, đến khách sạn nhưng không phải vào phòng hội thảo, không phải chuẩn bị cho những cuộc gặp bí mật, không họp hành, không tính toán phức tạp để thuyết phục ông bộ trưởng này hay vị quan khách kia về ưu điểm dự án. Những chuyến đi mà tôi tự do di chuyển, hòa mình vào giữa những người xa lạ từ lúc đi đến tận lúc về.
Nhưng lần này thì không phải thế.
Tôi sẽ không chỉ ở đây ít ngày, và khi đến nơi dù không có một lịch trình làm việc phải theo nhưng tôi biết cái mình sẽ phải đối mặt và giải quyết lại là những tình huống phức tạp, khó lường trước.
Đấy là tất cả những gì tôi biết trước. Phần còn lại tôi sẽ phải đi tìm. Tôi sẽ làm tất cả những gì có thể và chắc chắn sớm muộn rồi tôi cũng sẽ tìm ra.