Đêm đấy tôi ngủ ít, trằn trọc cả đêm.
Trong đầu tôi hình thành một búi những suy nghĩ càng ngày càng xoắn chặt lấy nhau. Dây chão, dây thừng, dây cáp như thể tụ hết lại trong đầu tôi, thắt nút chằng chịt. Tôi càng cố lần ra đầu mối để gỡ thì chúng lại càng rối tung lên.
Cho đến một lúc trong khi đang nửa thức nửa mê không yên, tôi mơ thấy mình đứng trong thang máy khách sạn, một trong những cái thang máy vẫn lặng lẽ đưa khách lên đúng tầng của mình. Chỉ có điều cái thang máy tôi đi đêm đấy lại mở ra đóng vào ở những tầng ngẫu nhiên. Cửa thang máy mở ra và tôi thấy rõ dấu vết mình đang săn đuổi.
Rồi nó lại đóng lại và dấu vết ấy biến mất, bỏ tôi lại giữa màn đêm lấp lánh trong đáy mắt người chị gái của Minh.
Rồi thang máy lại mở ra ở một tầng khác, một cảm giác đột ngột xâm chiếm lấy tôi, tôi hiểu ra cô gái ấy đã gây ấn tượng mạnh cho tôi và tôi thích cô ấy.
Thang máy lại đi rồi lại dừng, cửa thang máy mở ra và Wang đang đứng đợi sẵn. Hắn chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên khi trông thấy tôi, ngược lại là khác, hắn bảo tôi, tao đang chờ mày đấy, cuối cùng thì mày cũng quyết định leo lên tận trên này, mày đã thắng được nỗi sợ rồi!
Và cứ như thế, đi lên đi xuống không theo thứ tự gì, tôi thì không thể thoát ra ngoài.
Rồi thang bỗng dừng lại ở một tầng mà lý trí của tôi soi rõ từng bước tôi sẽ phải tiến hành, những việc phải làm ngày hôm sau để có thể biến những dự định của tôi thành sự thật. Nhưng chưa kịp có thời gian để bắt đầu suy nghĩ thì đột nhiên tôi lại bị đưa đến một tầng khác, rồi mặc dù có vẻ lạ lùng nhưng tôi thấy sung sướng vì được người con gái ấy để ý đến.
Tôi như thấy lại ánh nhìn rạng rỡ, bóng dáng thân hình cô trước đó còn như ở tận đâu đâu ngoài căn phòng rồi quay hẳn sang với tôi, cũng vẫn với cái vẻ dường như chính đôi mắt dẫn lối cho cả phần còn lại của cơ thể cô, chỉ hướng cho nó, khiến nó cử động.
Rồi thang máy quay lại tầng trệt.
Tôi đi ra, giật mình bừng tỉnh bật dậy trên giường. Và trong đúng khoảnh khắc đó, khi vẫn đang trân trối nhìn xuyên qua bức tường của căn phòng, lời giải câu đố bỗng hiện lên rõ mồn một. Vâng, chính là đầu mối mà tôi và chị nói tới trước khi dừng lại để chị nghỉ hôm qua, vì cơn nhức đầu của chị, chị nhớ không?
George đã kể cho tôi một chi tiết mà vì đã biết Wang, tôi biết chính là đầu mối đặc sắc nhất trong cả câu chuyện. Một chi tiết dẫn ta liên tưởng đến lời giải cho trò nhìn hình đoán chữ. Nhưng lại là... “Khi mắt tôi gặp mắt nàng lần đầu tiên, tôi đã thấy một điều độc nhất vô nhị. Đôi mắt ấy có thể gói trọn cả thế gian. Cả thiên đường và địa ngục, thiên thần và ác quỷ, cả ngày và đêm, cả ánh sáng và bóng tối. Tất cả, tất cả đều có trong đôi mắt ấy.” Tôi bật dậy, tin tưởng là mình đang đi đúng hướng.
Bức tranh George tả cho tôi có thể mang một cái tên giả, nhưng các chi tiết thì hoàn toàn khớp với những gì tôi hình dung trong đầu và đang cố tìm kiếm.
Ấn tượng khi nhìn vào đôi mắt người con gái ấy hoàn toàn có thể khớp với điều Wang đã tả lại về người tình của hắn.
Tôi không cần biết điều gì trong khoảnh khắc ấy đã tạo nên ánh chớp đấy trong tôi. Có lẽ chỉ là phản chiếu khao khát trong cái nhìn đầu tiên của người con gái ấy tới người con trai mà cô ấy để ý. Nhưng cho dù đấy có là tròng mắt đen của con bọ ngựa cái đang sẵn sàng cặp đôi đi chăng nữa, thì lúc đấy tâm trí tôi cũng bị hút về chuyện khác.
Cả chi tiết về vẻ đẹp đặc biệt của người tôi đang tìm cũng trùng khớp. Tôi không có tiêu chí gì cụ thể về chuyện đấy, và mặc dù tâm trí tôi chỉ ghi nhận được vài điều ngắn ngủi và về cái nhìn rạng rỡ của cô ấy, không còn nghi ngờ gì chuyện người con gái tôi vừa gặp cực kỳ hấp dẫn.
Chi tiết về hai chị em, về tuổi cũng khớp với thông tin tôi có, cả việc hai chị em có vẻ ngoài khác nhau và như tôi đoán thì chắc có lẽ họ còn khác nhau ở điểm khác nữa. Hai chị em làm việc trong bệnh viện Việt Pháp, chi tiết đấy cũng hợp lý vì đấy là một nơi Wang có thể đã từng đến làm việc. Sau khi quen được với cô, hắn cũng hoàn toàn có thể quay lại chỗ đấy với một lý do nào đó, chẳng hạn như tìm cớ để gặp người quản lý bệnh viện nơi cô ấy làm việc.
Chỉ có một chi tiết bị lệch: tên người con gái thật ra lại là tên của em cô, nhưng nghĩ kỹ thì điều ấy chỉ càng khẳng định cho lời giải. Kiểu nói dối bẩm sinh của một người như hắn, vốn quen với việc xáo trộn thông tin như một thói quen thường ngày và đã thành bệnh nghề nghiệp.
Hắn vẫn coi đấy là một trong những đòn chiến thuật lợi hại của mình, cái trò nói dối giữ lại một số quân bài không chịu lật, hay chiến thuật giương đông kích tây, những trò đã mang lại cho hắn nhiều quyền lợi và lợi nhuận. Với ai hắn cũng áp dụng trò đó, thế nên kể cả khi hắn thổ lộ chuyện tình cảm cũng không là ngoại lệ.