Từng giờ trôi qua chậm chạp trước màn hình máy tính. Tôi không hề rời khỏi chỗ này, nhưng thế giới ngoài kia vẫn chưa tìm được điều gì khả dĩ giải quyết được bệnh dịch. Đầu tôi đã trở thành một nhà ga tiếp nhận các con số nghiên cứu về virus trộn lẫn với một thứ gì khác nữa cũng xa lạ không kém với tôi. Những rung động mà tôi cảm nhận được sau khi nghe câu chuyện của Quỳnh, cảm giác như mình đang ở một thế giới khác nơi virus, các bác sĩ, các thầy bói, các nhà nghiên cứu, các lời nguyền và các bộ mã gen ngự trị. Tôi nghĩ nhiều đến cuộc đua với thời gian để chặn dịch SARS hơn là cuộc đua hối hả đã đưa tôi đến đây và cuối cùng tìm được Wang. Rồi vượt lên trên tất thảy là hình ảnh gương mặt đau khổ của Quỳnh. Niềm thôi thúc mang Quỳnh ra đi ngày càng dày vò. Đi thật xa khỏi đây. Đóng lại chương này của đời tôi và đời cô ấy với một hành động quả quyết. Vạch ra một ranh giới rõ rệt với những gì đã xảy ra cho đến nay bằng một khởi đầu mới.
Nhưng rồi hiện lên trong tôi lại là vô số những băn khoăn, nghi ngờ, đẩy tôi lại với kiểu tư duy logic của mình, nói với tôi rằng không thể đưa Quỳnh ra khỏi đây được, chắc chắn là không phải ngay bây giờ. Tôi dằn vặt nghĩ về tình cảm của cô ấy với Wang. Cô ấy đã trao thân cho tôi nhưng tôi đâu có thể đánh lừa mình là cô ấy muốn hay có thể trao cho tôi cả trái tim cô ấy. Và bản thân tôi nữa. Tôi có thực sự cần không? Tôi có cần một người đàn bà yêu mình không? Một người trọn vẹn dành cho tôi, để đi cùng tôi đến bất cứ nơi nào, để đưa từ chỗ này đến chỗ khác theo những hợp đồng, những công việc làm ăn của tôi.
Âm thanh báo có thư mới bị chìm nghỉm trong dòng suy nghĩ đó. Giữa những email của một trung tâm nghiên cứu và một phòng thí nghiệm phòng dịch, tôi thấy có thư của Pavel - người đang giúp chúng tôi khỏi chết đói trong này.
“Khỏe không anh bạn? Biết anh ở trong mắt bão như thế tôi lo lắm đấy! Nhưng anh là người biết việc của mình và biết xoay xở. Trong thành phố mọi người càng ngày càng lo lắng, có khi thậm chí là hoảng sợ. Ở khách sạn chúng tôi nghe được đủ thứ chuyện và khách bắt đầu thưa dần. Không không, anh không phải lo về thức ăn đâu. Kể cả có phải thức đêm để nấu thì tôi cũng lo thức ăn cho các anh. Giám đốc khách sạn đã quyết định để giá của tất cả các phòng là 50 đô. Bây giờ thì chúng tôi chỉ còn lượng khách vừa đủ để không phá sản nhưng mà tôi cũng không biết cái việc đấy có ích gì không nếu như tình trạng này vẫn cứ tiếp tục. Đấy là còn chưa kể các khách sạn khác ngày càng cạnh tranh dữ dội. Thậm chí có những khách sạn đã tung ra ý tưởng để cho khách hàng tự quyết định giá phòng hoặc là đặt giá mỗi phòng chỉ một đô. Hôm qua người ta kể cho tôi là những chuyến bay đến đây thường là không có hành khách. Mọi người nếu có thể tránh thì sẽ không đến đây trong giai đoạn này. Còn ai đang sống ở đây cũng cố không ra khỏi nhà. Mọi thứ dường như đều dừng lại cả. Tất cả đều lo lắng, phòng thủ trước một kẻ thù mà không ai biết cả nhưng có vẻ như hiện diện khắp nơi. Thế các bác sĩ ở đấy nói gì về việc lây từ người sang người? Đã chắc chắn, xác định đúng là thế rồi phải không? Nhưng mà lây như thế nào? Chỉ cần một người đứng trước anh hắt xì là anh cũng bị lây à? Mọi người nói rằng đến bây giờ vẫn chưa có phương pháp điều trị cho bệnh nhân. Thuốc không có tác dụng gì! Hôm qua một nhân viên của chúng tôi, một cậu rất khá vẫn giúp tôi mua hàng đã hốt hoảng gọi cho tôi rằng cậu ấy phải rời khỏi Hà Nội bởi vì cô em đang phải điều trị ở bệnh viện Bạch Mai với các triệu chứng của căn bệnh chết người này. Thế nên cậu ta đi về quê, đến chỗ họ hàng để không phải thở cái không khí ô nhiễm ở đây.
Tóm lại là ai cũng sợ mối đe dọa chưa được xác định này. Chỉ cần sốt một chút là mọi người thất kinh. Tất nhiên là trong những tình huống như thế này thì tin đồn bao giờ cũng thắng đầu óc suy nghĩ và khiến người ta dễ lâm vào tình trạng phòng bị quá khích.
Mấy ngày hôm nay tôi thấy nhân viên trong khách sạn dùng cái từ “Người chết biết đi” để nói về tất cả những người nào lạ đến gần đây hoặc là phải vào làm việc với khách sạn. Anh hiểu thế là thế nào không? Mỗi người đều nghĩ rằng người kia đang mang virus chết người đấy. Nhớ cho tôi biết anh thế nào và liệu có tin tức gì để an ủi mọi người không? Hẹn lần nhậu tới nhé, anh bạn!”