Khu da cam nhộn nhịp khác thường, tôi lại chạm mặt với Corrine.
“Lên chỗ trung tâm thông tin gặp chúng tôi đi, anh sẽ thấy Jerome vui vẻ thế nào”.
Tôi sững sờ nhìn cô ấy, cố nặn ra một nụ cười.
“Cuối cùng thì từ Atlanta đã gửi tới những tin tức mà chúng ta chờ đợi”.
Tôi đi một mạch về căn phòng có cái giường tầng. Bước vào trong, tôi ngồi xuống chằm chằm nhìn cái tủ và cánh cửa tủ bị phá khóa. Tôi đã xếp lại quần áo của Wang ở bên trong. Cơn buồn nôn lại dâng lên, những bức tường bỗng chuyển động về phía tôi, chèn tôi đến nghẹt thở. Tôi chạy ra khỏi phòng nhưng cái cảm giác bị đè bẹp vẫn không hết. Tôi cần phải ra khỏi đây, ra hẳn khỏi bệnh viện. Tôi quay vào trong cố viết cho Quỳnh vài dòng, nhưng không tài nào viết nổi. Rồi tôi lại đi ra, xuống sân bệnh viện. Đi qua cái cửa sau, nơi từ đó tôi đã chuồn vào đây. Tôi cố gắng để mình không lảo đảo, bỏ lại sau lưng những bóng dáng đầu tiên của sự sống đang quay lại, đang lan dần ra trên khoảng sân vẫn đang phủ bóng cỗ máy địa ngục.
Tôi vòng ra phòng đăng kí và tìm thấy cái xe đạp của mình. Nó vẫn ở đấy, tựa nguyên trên chân chống. Tôi nhìn nó choáng váng khi thấy nó như thế, ở đúng cái chỗ mà tôi bỏ lại. Sự đối lập giữa lúc trước và bây giờ khiến một cảm giác khủng khiếp bỗng trồi lên nhanh chóng. Tôi nhảy vội lên yên, bám chặt vào tay lái như kẻ tuyệt vọng bám vào chỗ bám cuối cùng trước khi rơi xuống vực thẳm.