Vùng Cách Ly

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
62. Corinne
62. Corinne

❊ ❊ ❊

Tôi lại ngồi trước màn hình máy tính, in các thư điện tử, các tài liệu đính kèm, các biểu đồ, bảng số liệu. Atlanta, Geneva, Winnipeg, Manila và nhiều trung tâm khác nữa phân tích các số liệu, gửi đi, so sánh, hồi đáp. Râu đỏ và Corinne thường ghé qua phòng, vớ lấy giấy tờ mong tìm được tin gì tốt, đọc nghiến ngấu, đôi khi anh ta chỉ tay vào một đoạn nào đấy, trao đổi ý kiến, rồi thường là lại bị ai đó chen ngang đến tìm họ vì có bệnh nhân mới vào, hay bệnh nhân gặp một triệu chứng lạ chưa gặp bao giờ. Họ vứt lại mấy tờ giấy trên bàn, kéo khẩu trang lên rồi hoặc người này hoặc người kia chạy đi giải quyết chuyện. Lần này Râu đỏ là người đi; Corinne ở lại trầm ngâm trước một dãy các số liệu; rồi để lại trang giấy ở cái bàn tôi đang ngồi. Cô ấy nhìn tôi vẻ tò mò. “Tôi hỏi anh một việc được không?” “Tất nhiên rồi”. “Có đúng là anh vào đây là... vì Quỳnh không? Cô mỉm cười, đôi mắt cô không ngầu đỏ như đồng nghiệp của cô khi nhìn thấy tôi lần đầu tiên trong căn phòng có cái giường tầng. Tôi quyết định cứ mặc câu chuyện như thế, dù tôi mong có thể kể cho cô ấy nghe sự thật, hỏi cô ấy xem Wang thế nào, liệu hắn có ra đi không hay sẽ qua được. “Cứ tạm coi là tôi đến đây vì lo cho sức khỏe của Quỳnh, trước đấy tôi không nhận được tin tức gì của cô ấy. Rồi đột nhiên tôi có ý tưởng ở lại đây... mặc dù suýt nữa thì tôi bị ăn đòn từ đồng nghiệp của cô đấy. Nghe thì có vẻ điên rồ, nhưng tôi đã ở lại đây thật. Vì cô ấy”.

Corinne lại cười. Hệ thống thông tin của tôi đã kịp xử lý những ấn tượng đầu tiên và xếp cô vào kiểu người tử tế, chu đáo, nhân hậu. “Jerome là người nóng tính, anh ấy thường phản ứng hơi quá, những người rất rộng lượng đều thế cả mà. Nhưng không phải ai cũng cáng đáng được trọng trách của mình như anh ấy bây giờ.” Cô nhìn vào màn hình, vừa có một thư mới đến từ Geneva. Cô đọc lướt qua nó. “Để tôi in cho chị một bản nhé?” “Không, không cần đâu”.

Rồi lại nhìn tôi với vẻ mặt thân thiện như khi cô bắt đầu câu chuyện “Tôi không biết là Quỳnh có một chuyện tình thế này đâu, cô ấy lúc nào cũng kín đáo. Quá kiệm lời là khác. Mặc dù người ta có thể đoán được trong nội tâm cô ấy có nhiều điều lắm, mà chắc là những điều rất thú vị. Anh quen cô ấy lâu chưa?” “Chưa, chưa lâu lắm, mới chỉ khoảng một năm thôi. Nhưng chúng tôi ít khi gặp nhau, cô ấy nhất định không chịu rời Việt Nam, còn tôi thì lại bận nhiều công chuyện nên không thể đến đây thường xuyên được”. Cô lại cười: “Tôi thấy những gì hai người yêu nhau làm được thật đáng cảm động... mặc dù có lẽ vì thế mà thật khó chấp nhận khi chuyện kết thúc. Nhưng vòng đời trên Trái đất là thế mà, bắt đầu, phát triển, rồi kết thúc. Và dù đấng toàn năng đã tìm đủ cách dạy cho chúng ta điều ấy nhưng chúng ta vẫn không tài nào chấp nhận nó. Thật là cứng đầu...” Tôi nhìn cô, gương mặt cô tươi sáng dù những lời cô nói nhuốm đầy một nỗi nhớ xa xăm.

Cánh cửa bất chợt mở ra, bây giờ tôi đã quen với việc cửa bị mở tung ra như thế, mà thường thì nó không báo hiệu điều gì tốt lành. “Nhanh lên nào, Nga bị ngất rồi. Nhanh lên”. “Chúa ơi” Corinne thốt lên, đeo khẩu trang vào rồi ra hiệu cho tôi đi theo cô. Cách đấy không xa Nga đang nằm trên mặt đất, ai đó đang nâng đầu cô cao lên. Trông Nga trắng bệch như xác chết, không trả lời gì, không hiểu cô ấy bị làm sao nữa. Chúng tôi nâng cô ấy lên đưa vào một phòng có giường trống. Nằm yên một lúc Nga mới bắt đầu mở mắt, hai con ngươi bất động vô hồn. Corinne cố nói chuyện với cô ấy. “Em khỏe không hả Nga? Em cảm thấy thế nào, Nga ơi? Nói với tôi đi nào, đi, trả lời tôi đi”. Giọng khẩn cấp của người bác sĩ như cố lay bệnh nhân dậy, rồi sau mấy lần nỗ lực Nga thều thào “Tệ lắm bác sĩ ạ. Sáng nay em bắt đầu thấy những dấu hiệu đầu tiên, sốt... toát mồ hôi rất nhiều... khó thở.” “Em thử ho xem nào, Nga, thử đi.”

Corinne chăm chú nghe hơi thở của bệnh nhân. Đúng lúc đấy Jerome chạy đến, thở không ra hơi. Corinne đưa ống nghe cho anh. Rồi họ đưa mắt nhìn nhau, những ánh nhìn đầy biểu cảm.

“Em bị giống như ông Chen phải không, bác sĩ?” Lời Nga chỉ còn là tiếng thì thầm.

“Chúng tôi chưa biết chắc được Nga ạ. Nhưng em cứ yên tâm, tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để giúp em chóng khỏi. Em là phiên dịch tin tưởng nhất của tôi, tôi cần em mà”.

Hai bác sĩ ra ngoài, tôi đi theo họ chỉ cách mấy bước chân. “Khoảng bao lâu nữa thì có kết quả xét nghiệm?” “Lâu nhất là một tiếng nữa”.

“Bệnh cô ấy nặng đấy, Corinne, rất nặng. Phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất”.

Từ phía sau Râu đỏ, tôi chứng kiến cảnh anh ta vừa nhấc mặt nạ lên, vừa gãi râu rồi lắc lắc đầu.

ười dịch: Trần Hồng hạnh —★— Vùng Cách Ly ebook©MotSAch —★— TVE-4u©cuoicaisudoi Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lorenzo Angeloni

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.