Chị có hay bị thế này không?
ĐÔI KHI.
Đau đầu đột ngột có thể chữa được. Chị đã thử đi bệnh viện khám chưa?
ANH ĐỪNG LO. BÂY GIỜ TÔI THẤY KHỎE HƠN RỒI. NẾU ANH MUỐN THÌ KỂ CHO TÔI NGHE TIẾP ĐI.
Được rồi.
Lúc nãy tôi vừa chợt nghĩ đến một việc mà lẽ ra tôi phải hỏi chị từ đầu... Chị có hiểu hết những gì tôi nói không? Ý tôi là từ ngữ tôi dùng, cách nói, giọng tiếng Pháp của tôi... Tôi nói có nhanh quá không? Chị có muốn là...
ĐƯỢC MÀ. TÔI HIỂU TẤT CẢ NHỮNG ĐIỀU ANH NÓI.
Ok.
Chị đã bao giờ nghe nói về thuyết Chuỗi ngọc trai chưa? Lúc nãy khi ngừng kể, tôi ngồi lại đây ngắm biển, ký ức trong tôi bắt đầu lấy lại hình ảnh, âm thanh, dữ liệu. Nó lại bắt đầu hé lộ. Tôi nhớ lại một chuyện mà trước đây tôi đã hoàn toàn quên mất: cái lần trong phòng khách nhỏ ở căn nhà Lượng cho tôi thuê, khi tôi tiết lộ với anh ta chuyện mình tìm một người con gái.
Đang giữa câu chuyện thì có tiếng gõ cửa, rồi một ông lão xuất hiện sau cánh cửa, đưa cho tôi túi thức ăn mà tôi đặt mua ở một cửa hàng nhỏ nằm trong lối vào ngôi nhà.
Lần đầu nhìn thấy ông, tôi đã sững người, đến vài giây sau mới hiểu cảm giác đấy của tôi là vì ông lão trông hệt như một phiên bản châu Á của ông nội tôi, hay chí ít là của hình ảnh ông nội mà tôi vẫn lưu trong ký ức: miệng vẫn đầy đặn, mái tóc bạc chải ngược ra sau, cặp kính với mắt kính gắn thẳng vào gọng, tròng kính dày cộp làm kính cứ trực rơi xuống đầu mũi.
Giống đến kinh ngạc!
Tôi còn thấy ông lão ấy nhiều lần khác nữa. Ông hay ngồi tựa vào một góc cửa hàng, cạnh cầu thang, trên một cái ghế nhỏ. Ông luôn ngậm cái tẩu thuốc đã tắt, thu lu trong một khoảnh bé tí, ánh mắt nhìn bất động về phía trước.
Mỗi khi tôi đi ngang qua cất lời chào ông bằng tiếng Ý “Chào ông nội”, tôi lại thoáng thấy một nét cười, một phản ứng rất nhỏ đáp lại lời chào của tôi. Lúc ấy gương mặt ông toát ra một vẻ nhân hậu, lại càng giống ông nội tôi hơn. Như thể có điều gì chạm đến ông, vượt qua biên giới của chân trời tưởng tượng trước mặt ông.
Một sự tương đồng đến thế ở hai nơi cách nhau cả mười ngàn cây số, chị thấy có lạ không?
Đấy, ký ức đấy là một hạt trai trong chuỗi, bị vùi lấp lâu lắm rồi... chuỗi hạt của câu chuyện mà tôi đang cố lần tìm lại cùng với chị. Khi tìm lại được, những hình ảnh bỗng trồi lên từ một vùng sâu thẳm của ký ức, hiện ra long lanh, sắc nét như thể vừa được mài bóng bởi thời gian.