Vùng Cách Ly

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13. Người Cõi Âm
13. Người Cõi Âm

❊ ❊ ❊

Sau khi nghe tôi nói, Lượng xóc bao thuốc, lôi ra một điếu rồi hỏi tôi xem hút có được không.

Anh ta vẫn giữ cái vẻ nghiêm trọng, thỉnh thoảng liếc nhanh tôi mấy cái khiến tôi nghĩ rằng anh ta có vẻ đang nghi ngờ tôi.

Rồi nụ cười quay lại trên mặt sau khi anh ta phà ra hơi khói thuốc đầu tiên, hệt như kiểu ánh mặt trời quay lại sau vài phút bị một đám mây che khuất.

“Lại một người phương Tây bị vẻ đẹp của phụ nữ ở đây quyến rũ, bạn ông chắc là thế chứ gì?”

Tôi ngạc nhiên vì mấy lời đấy vừa mang một giọng đồng lõa, vừa có nét giễu cợt. “Ông biết tôi gặp bao nhiêu người như thế rồi không? Làm cái nghề này của tôi mà... nhất là mấy ông đứng đứng tuổi,” anh ta vừa nói thêm vừa phà ra một bụm khói nữa.

“Chẳng có gì là xấu, nếu có ý định nghiêm túc thì chẳng có gì xấu mà ngược lại ấy chứ. Trong trường hợp bạn ông, ông ấy qua đời rồi thì chắc sẽ để lại cái gì tử tế cho cái cô Việt Nam mà ông ý tha thiết đến thế...”

Tôi bảo Lượng tôi cũng nghĩ thế mặc dù không biết thứ để lại là gì, và cũng không có ý định mở gói đồ dán kỹ ấy ra.

Tôi phải trao cái gói nguyên vẹn cho cô ấy, tôi phải làm thế và làm kín đáo, đích thân tôi. Không thể dùng các kênh chính thức, về chuyện này thì ý anh bạn tôi rất rõ.

Tôi phải cố mà làm được, không thì lương tâm sẽ không được thanh thản. “Khi đã hứa với ai lúc người ta sắp qua đời thì không thể không giữ lời được”.

“Phải rồi”, Lượng hưởng ứng ngay, gương mặt anh ta lấy lại ngay vẻ nghiêm túc sau câu tôi vừa nói. “Kể cả khi anh kia có không là họ hàng thân thích đi nữa thì tôi vẫn khuyên ông phải làm mọi thứ cho ông ấy thỏa nguyện. Ở đây chúng tôi biết phải cư xử thế nào với người cõi âm... tôi không muốn ở vào địa vị mấy kẻ nuốt lời đâu.” Dụi điếu thuốc vào trong bao thuốc đã hết, Lượng trầm ngâm thêm một lúc rồi nói tiếp, “Ông có biết là ở đất nước chúng tôi trong vòng một trăm ngày từ khi người chồng qua đời, người vợ góa vẫn phải tiếp tục hàng ngày chuẩn bị đồ ăn rồi đặt lên bàn thờ chồng trong nhà không? Người vợ cũng ăn ở đấy, tiếp tục trò chuyện với chồng. Như thế người đã khuất vẫn ở lại với gia đình, những người thân khác qua đời cũng đều như thế, được tưởng nhớ, thờ cúng trên bàn thờ. Trong nhà nào cũng có bàn thờ đặt ở vị trí trang trọng nhất.”

Anh ta nói với cái vẻ nghiêm trang, tưởng như nhìn vào mắt là thấy được những hình ảnh anh ta đang kể.

“Ở Việt Nam, chúng tôi thờ cúng người đã khuất để linh hồn người cõi âm vẫn quay về nhà trong các dịp lễ, Tết Âm lịch, ngày giỗ, như thể họ vẫn sống ở đây, vẫn chia sẻ niềm vui, nỗi buồn của cuộc sống thường ngày. Chúng tôi vẫn cầu họ phù hộ, dạy dỗ, chỉ cho chúng tôi cách làm thế nào là tốt nhất.”

Tôi kiên nhẫn nghe, chờ đến lúc chúng tôi có thể quay lại với dương thế. Lượng chắc cũng nhận ra nét mặt của tôi nên nói tiếp: “Tôi biết với người phương Tây các ông thì quan hệ với cõi âm là điều không hiểu được. Nhưng để tôi kể cho ông nghe chuyện một người tôi biết, anh ấy cũng trạc tuổi tôi. Dì anh ấy mất cách đấy ít lâu, trước khi mất bà ấy chỉ có anh kia là họ hàng còn sống. Vài ngày trước tiết Trung Nguyên rằm tháng Bảy, dịp lễ xin xá tội cho người cõi âm, anh kia nằm mơ thấy bà dì bảo anh nhớ đốt cho mình một lượng tiền vàng lớn. Đấy là một trong những phong tục dịp lễ đấy ông ạ. Chắc ngày xưa còn sống bà dì mắc phải nhiều nghiệp chướng, nên cháu bà ấy lẽ ra phải đốt nhiều vàng mã như bà ấy đã bảo.”

Lượng dừng lời một lúc, môi anh ta run nhẹ.

“Nhưng mà anh kia không nghe lời. Không phải vì không tin mà chỉ vì lơ đễnh quên đi mất. Anh ta không hiểu giấc mơ đấy quan trọng thế nào và không đốt tí vàng mã nào trong dịp lễ xá tội vong nhân đấy.

Một thời gian sau anh ta bắt đầu có những giấc mơ, càng ngày càng mơ thường xuyên hơn. Anh ta mơ đêm đi lang thang trong một khu rừng có cảnh giống như một trong những chỗ anh ta vẫn đến hồi bé, trên một trong mấy ngọn núi ở Ba Vì, cách Hà Nội không xa lắm. Trong đêm tối, anh ta thấy thấp thoáng có ánh sáng. Lúc đầu mờ ảo rồi rõ dần lên như thể ánh sáng ấy đang tiến lại gần. Rồi khi ánh sáng chiếu tỏ, anh ta thấy đấy là thân thể tròn trịa của một người đàn bà đang ra hiệu cho anh ta lại gần. Cô ta rất đẹp, cân đối, da trắng nõn nà như thịt mỡ đông bóng lên phản chiếu ánh trăng, mớ tóc đen dài xuống đến tận thắt lưng. Anh ta bán tín bán nghi lại gần, càng lúc lại càng khao khát cô ta. Người đàn bà dịu dàng ôm lấy anh ta và bắt đầu hôn, khiến anh ta càng thêm ham muốn. Anh ta bắt đầu cởi quần áo, mê muội vì muốn chiếm đoạt cô ta và vì hơi nóng ngày càng ngùn ngụt trong người. Nhưng đúng lúc hành sự thì người đàn bà tuyệt đẹp trong tay anh ta biến thành một bộ xương kinh tởm, cái đầu lâu nhăn nhúm với hàm răng sắc nhọn đầy máu rên rỉ thì thầm vào tai anh ta, “Sao mày không chịu làm?”

“Sao mày không chịu làm hả?”

Anh ta mơ đi mơ lại nhiều lần, lần nào cũng đúng giấc mơ đấy nhưng không tài nào thức dậy trước lúc người đàn bà biến thành bộ xương, như thể bị mê muội không cưỡng lại được.

Chính anh ta kể lại giấc mơ cho tôi, đấy cũng là lần cuối cùng tôi nói chuyện được với anh ấy. Một thời gian sau, anh ta bắt đầu mất trí bỏ nhà đi lang thang trong thành phố. Thỉnh thoảng tôi nhìn thấy anh ta trong mấy xó hẻo lánh, người cuốn mớ giẻ rách, mắt vô hồn...”

Lượng đã xong câu chuyện nhưng vẫn ngồi thẫn thờ với cái vẻ mặt lo lắng như lúc anh ta kể, tôi phải cố tìm cách cất lời.

“Lượng, tôi rất tôn trọng người đã khuất, tất cả những người đã khuất, họ hàng thân cận, bạn bè, người quen. Thế nên để tưởng nhớ hương hồn anh bạn đã khuất của tôi, bây giờ chúng ta phải quay về với người sống rồi cố mà xem xem làm thế nào để bắt đầu đi tìm người phụ nữ kia.”

ười dịch: Trần Hồng hạnh —★— Vùng Cách Ly ebook©MotSAch —★— TVE-4u©cuoicaisudoi Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lorenzo Angeloni

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.