Vùng Cách Ly

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5. Những Nụ Cười
5. Những Nụ Cười

❊ ❊ ❊

Sau những đám mây là những hàm răng trắng lóa mà nhìn hướng nào tôi cũng thấy.

Nụ cười rạng lên ngay mỗi khi ánh nhìn của tôi chạm vào bất cứ một gương mặt nào trong đám đông đang cầm biển đón. Xa xa phía sau là một rừng đủ các loại xe bus, xe khách, xe chở hàng.

Một đám đông di chuyển theo đủ các hướng giữa lằn người đang đứng chờ đón khách và con đường bao bên ngoài. Mọi người đi từ phía này sang phía kia, di chuyển các gói hàng, túi, bao ni-lông và vali các cỡ, những hành lý trông có vẻ còn to hơn cả họ. Đâu cũng thấy trẻ con. Có vẻ như bất kể người lớn nào cũng đều có một vài đứa cõng hay dắt hay cho ngồi lên vai hoặc đang bế. Mới nhìn thì chỗ này dường như không có người già. Rồi tôi nhìn thấy một bà lão, ngự trên cái xe đẩy chất đầy đồ được một thanh niên gầy gò đang mắm môi mắm lợi đẩy đi. Bà cụ ngồi thẳng lưng đàng hoàng trên đống đồ, gậy gác lên một trong các gói. Khi cái xe đi qua trước mặt, tôi thấy gương mặt bà cụ đầy những nếp nhăn, người cụ chắc chẳng nặng đáng kể gì so với chỗ đồ mà cậu thanh niên đang phải cố đẩy. Bà cụ có lẽ phải hơn 80 tuổi rồi, nhưng có vẻ cụ chẳng màng gì tới gánh nặng tuổi tác cũng như cái thế ngồi chênh vênh của mình lúc đấy.

Tôi ngẩn người nhìn theo đường đi zic zắc của hàng và người trên cái xe ấy một lúc, cho đến khi quay lại giật mình thấy trước mặt tôi là một nụ cười có vẻ như nặn ra được một lúc lâu rồi chờ tôi để ý đến. Chủ nhân nụ cười vươn tay ra để tôi đọc được cái tên ghi trên cái bảng đang cầm, anh ta có vẻ đã chắc chắn đấy chính là tôi.

Cả nghìn ý nghĩ bùng lên trong tôi trong mấy giây ngắn ngủi đó, rồi tôi bảo, “Là tôi đây”.

Lượng – người đàn ông đến đón, dẹp đường giữa đám đông để đưa tôi về phía một chiếc Lada cũ rích nhìn là thấy rõ nó đã chạy đến bao nhiêu dặm đường. Tôi băn khoăn không hiểu nó có lê về được đến thành phố không nữa.

Lượng lái chậm. Anh ta cứ luôn quay sang hỏi tôi đủ thứ chuyện mà tôi phải cố trả lời để không tỏ ra bất lịch sự. Những chuyện riêng tư mà sau này tôi mới biết được là ở đất nước của chị mọi người vẫn vô tư hỏi, kể cả với những người hoàn toàn xa lạ. Không chỉ chuyện bạn người nước nào, mà cả chuyện bạn bao nhiêu tuổi, có gia đình chưa, có con chưa, mấy đứa con trai, bạn làm nghề gì, đến đây làm gì, có định ở đây lâu không?

Tôi chưa bao giờ nghĩ người đầu tiên mình tiếp xúc sau khi xuống máy bay sẽ truy vấn mình như thế. Tôi chỉ trả lời cho qua chuyện, tâm trí bị cuốn đi bởi những hình ảnh mới lạ bên ngoài cửa xe.

Ánh mắt tôi bị choáng ngợp bởi màu xanh của những cánh đồng lúa. Tôi đã từng nhìn thấy qua ảnh những hình ảnh đấy nhưng không thể tin rằng chúng có thật trên đời. Vậy mà giờ đây cái vẻ đẹp hoàn hảo ấy lại đang ở ngay trước mắt tôi, trải dài ra bất tận.

Những cánh đồng bát ngát, những thửa ruộng gọn gàng, thấp thoáng đằng xa là những người đang làm việc, đàn ông, đàn bà, có cả mấy người già với những động tác đã lặp lại từ cả ngàn năm.

Mây đã dâng lên cao một chút, nhưng bầu trời vẫn còn u ám. Thế nên màu xanh của cánh đồng lộ ra trong bức tranh thiên nhiên ấy dường như chói lòa vì sự tương phản của nó. Một màu xanh nõn nà không thể mềm mại và tinh tế hơn. Tao nhã.

Rồi những ngôi nhà đầu tiên bắt đầu hiện ra sau khi chúng tôi vượt hết cây cầu bắc qua sông Hồng, tôi quay sang nghe Lượng chuyện phiếm về bất cứ thứ gì lọt vào tầm mắt. Quan sát anh ta qua gương hậu, tôi thấy xuất hiện trong mình cảm giác hồ nghi thường có trước cung cách quá xởi lởi của dân châu Á, lúc nào cũng tươi cười và luôn tay luôn chân. Tôi không có ý bất lịch sự đâu, nhưng chị phải biết cái cảm giác đấy rất phổ biến ở phương Tây. Có thể chúng tôi ngại ngần vì không hiểu được suy nghĩ thật đằng sau những xởi lởi thân thiện bất tận được thể hiện ra.

Tính đến lúc đấy tôi cũng đã quen khá nhiều người châu Á. Ấn tượng về họ khá nhạt nhòa và lẫn lộn với nhau, kiểu như những ký ức không cần được lưu trữ cẩn thận. Nhưng chị biết đấy, chuyện gì cũng có ngoại lệ...

ười dịch: Trần Hồng hạnh —★— Vùng Cách Ly ebook©MotSAch —★— TVE-4u©cuoicaisudoi Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lorenzo Angeloni

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.