Vùng Cách Ly

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
89. Sự Nối Kết
89. Sự Nối Kết

❊ ❊ ❊

Jo hoàn toàn không để ý cho đến tận khi cô gái phụ trách phòng tranh, người vẫn nhận tiền boa của Jo, lịch sự nhắc anh là bảo tàng đã thông báo chuẩn bị đóng cửa đến lần thứ hai rồi, Jo vẫn như ở trên trời rơi xuống. Đã đến giờ anh phải trả cô chiếc ghế và ra khỏi phòng. Jo chậm chạp rời mắt khỏi bức tranh, mỉm cười với cô gái để cô bớt cảm thấy khó xử, anh xin lỗi cô rồi đi về phía lối ra. Jo là người cuối cùng lấy lại áo khoác ở phòng gửi đồ, thế nên anh rất ngạc nhiên khi đột nhiên nhìn thấy ông hàng xóm gần nhà đang chào anh và có vẻ đang định bắt chuyện. Từ vài tuần nay ông ta đã vài lần mời anh đến chỗ này chỗ kia, nên cuộc gặp tối nay có vẻ như ông cố tình chờ anh.

Và đúng là ông có chuyện muốn nói với anh. Người hàng xóm có lẽ cũng cùng thế hệ với anh, là một cổ đông quan trọng của một tập đoàn đa quốc gia có trụ sở ở Thụy Sĩ. Tập đoàn này là một trong những nguồn cung cấp hạt giống lớn nhất trên thế giới. Ông rủ Jo cùng đi bộ về nhà, hai người đàn ông vừa leo lên đồi vừa thở ra những đám mây mù nho nhỏ, lơ lửng chầm chậm trên đầu họ như thể bị những lời nói chuyện kéo ghì xuống không bay lên được. Chuyện ông ta định nhờ Jo liên quan đến cô con gái đầu lòng vừa quay về Zurich sau khi bảo vệ luận án tiến sĩ tại Yale về chuyên ngành Kinh tế ở các nước đang phát triển. Trước đây cô gái cũng học kinh tế tại FIT và bởi vì thành tích học tập của cô rất xuất sắc, ở Viện người ta vẫn nhắc đến, trong khi Jo thì chắc chắn đã tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm trong suốt những năm qua, nên ông bố rất muốn anh nói chuyện với cô. Chỉ là vài cuộc trò chuyện về một số lĩnh vực mà cô quan tâm. Cô gái, như ông bố chia sẻ với Jo, sẽ bắt đầu sự nghiệp quản lý mới mẻ của mình ở công ty gia đình. Đến lúc đó, trong đầu Jo lại hiện ra tất cả những lần anh phải làm nhân chứng trực tiếp cho quy trình khởi nghiệp của con cái những người sở hữu các tập đoàn lớn trước khi quá trình chuyển giao quyền lực chính thức đưa họ vào hội đồng quản trị.

Khi hai người đã đến trước lối vào căn biệt thự của Jo, người hàng xóm nồng nhiệt cảm ơn Jo đã nhận lời, không quên nhắc đi nhắc lại là con gái ông ta sẽ không lạm dụng thời gian của anh.

Jo vào nhà, đóng cánh cổng lại và chờ một lúc như để cho những lời tán dương lấy lòng của người hàng xóm tan hết. Anh theo cái thang sau nhà leo thẳng lên căn gác, cố thoát khỏi cảm giác khó chịu do những lời ngọt ngào của ông ta gây ra. Anh vốn không có cảm tình gì với người hàng xóm, mặc dù ông ta cũng chỉ là một trong những quý ông giàu có hơi tự mãn thái quá về những thành quả xã hội hay của cải đã kiếm được mà anh vẫn thường gặp ở quanh đây. Cái cảm giác khó chịu còn vì trước đấy cô phụ trách phòng tranh đã đột ngột lôi anh khỏi dòng suy tưởng đã khiến anh quên cả giờ giấc.

Lần này như thể cái khoang kia đã không được anh khóa chặt lại như mọi lần trước khi rời khỏi Kunsthaus. Jo nằm ra giường, cố chui lại vào cái địa đạo suy nghĩ kia. Anh đã bị ngắt quãng khi đang nghĩ về sự kết nối đã dẫn anh đến với Wang và với những sự kiện bi thảm sau đấy.

Jo nhớ lại một lần nói chuyện với Wang, với những chủ đề được trải rộng không giới hạn trước khi động đến những chuyện nghiêm trọng sau này. Lần ấy Jo nhắc đến lý thuyết về sáu mức của khoảng cách, phát triển dựa trên ý tưởng đã có của một số nhà toán học người Hungary từ những năm 30 của thế kỷ XIX. Các nghiên cứu của giáo sư đã chỉ ra bất cứ người nào để quen biết một người khác sẽ chỉ cần phải qua tối đa là sáu mức trung gian, sáu lần bắt tay. Khi Jo nói chuyện với Wang về sự kết nối ấy, anh nhận ra hắn hoàn toàn không lạ gì lý thuyết đó.

Ngược lại là đằng khác, theo hắn thì lý thuyết đó hoàn toàn chính xác, nó chỉ ra rằng thế giới đang trở nên nhỏ bé chính vì các xã hội đang trở nên ngày càng đông đúc. Trong tình hình đó, để có thể hiểu chính xác mọi việc sẽ tiến triển thế nào, Wang cho rằng cần phải quan sát kỹ lưỡng hành vi và những quan hệ giữa các điểm kết nối thông tin, kiến thức. Chúng đang chứng minh cho ta thấy rõ một xã hội toàn cầu mới được kết nối, với những mối nối đóng vai trò quyết định trong việc truyền đi các ý tưởng và tạo nên những đổi mới.

Không chỉ tạo nên những đổi mới đâu, chúng còn tạo ra cả những virus nữa, Wang đã nói thêm với cái nhếch mép của hắn mà Jo biết rõ.

Wang thường nhắc đến những khám phá khiến con người ta phải sửng sốt đang bắt đầu được lan tỏa đi khắp nơi trong giai đoạn ấy, như một minh chứng cho việc chỉ một vài quy luật tự nhiên đơn giản có thể nắm quyền quản lý các mạng lưới phức tạp nhất mà con người có thể tạo ra. Như nhắc lại rằng sau hàng triệu năm ghép lại các mảnh ghép duyên dáng, chính xác để kiến tạo nên Trái đất, mẹ thiên nhiên vẫn đang ở đâu đó ngay sau lưng mạng máy tính chỉ vừa sinh sau đẻ muộn, và sẵn sàng áp xuống các quy luật của mình để quản lý chúng.

Nhưng quả thật nếu tất cả được kết nối với nhau, nếu người ta có thể nhận ra và tìm hiểu rõ cú đẩy nhẹ của mẹ thiên nhiên để quá trình sự vật đồng bộ hóa với nhau được diễn ra, nếu Trái đất này trở nên ngày càng nhỏ thì kết nối nào đã đưa anh đến với Wang? Jo đang hỏi chính mình câu đấy khi vẫn đang ngồi trước những con sóng xanh thẫm, ngay trước khi bị đột ngột đánh thức. Và nhất là anh tự hỏi cái chuỗi phản ứng các sự kiện đã dẫn đến việc anh nhét viên thuốc ánh lên màu sắc tử thần đấy vào sâu trong cổ họng Wang ấy, mục đích của nó là gì?

Trong cái mạng chằng chịt những suy tư về kết nối ấy, quá khứ của Jo, cái phần đời anh đã sống nhưng rồi không thể xếp vào bất kỳ ngăn tủ nào của ký ức ấy cứ trôi lơ lửng nhưng cũng không hề làm anh cắn rứt. Quá khứ ấy đang trà trộn với hiện tại, thậm chí là với tương lai của anh, không tương ứng với bất cứ logic số học nào, không thể được chứng minh bằng bất cứ cách nào.

Cứ mỗi lần ra khỏi hành trình bấp bênh đấy, Jo lại có cảm giác như vừa trải qua một khoảng thời gian không chịu một quy luật nào mà chỉ do một loại đồng hồ của anh chi phối. Những chiếc kim trên mặt đồng hồ ấy chỉ có thể chỉ ra rõ ràng những màu sắc thiên nhiên mà anh vẫn nhìn thấy rõ nét từ cửa sổ căn gác, hay những triển lãm cứ nối tiếp nhau tại bảo tàng Kunsthaus mà anh lơ đãng thấy trong khi đến ngồi trước nhóm người đang chạy trốn vật lộn với sóng nước.

ười dịch: Trần Hồng hạnh —★— Vùng Cách Ly ebook©MotSAch —★— TVE-4u©cuoicaisudoi Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lorenzo Angeloni

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.