Tôi chưa hình dung được mình sẽ ở căn nhà đấy bao lâu vì thực ra tôi chọn thuê nhà là để tránh những chỗ như khách sạn, nơi có thể chạm mặt người quen. Thật ra thì tôi không thiếu lý do để giấu mục đích thực của việc đến Hà Nội, nhưng trong cái nghề của tôi dân tình đã quen chỉ cần một chút là đoán ra sự việc, và hiểu rất nhanh. Mà tôi thì không muốn ai đó nhận ra mình và khiến mọi chuyện trở nên phức tạp.
Còn về vận may... chắc chắn là tôi không phải hạng đi cầu may, nhưng đúng là tôi đang cần nó. Tôi chỉ có một đầu mối mong manh mà tôi hy vọng có thể chỉ đường cho mình. Tôi sẽ phải lên hẳn một kế hoạch để đạt được mục đích tôi đã đặt ra. Thế nhưng tôi vẫn còn chưa biết mình phải bắt đầu từ đâu.
Tôi có thời gian, nhưng không nhiều đến mức có thể hoang phí. Thế nên tôi quyết định làm một cú tù mù là đến Đại sứ quán Séc. Trong Hộ chiếu của mình từ nhiều năm nay tôi vẫn giữ quốc tịch đó. Mẹ tôi sinh ra ở Praha, nụ cười của bà là gốc rễ duy nhất gắn tôi với nguồn cội và đủ để tôi có được cuốn hộ chiếu Séc.
Tôi không chắc Đại sứ quán là nơi có các thông tin tôi cần, nhưng dù sao thì cũng phải bắt đầu từ chỗ nào đấy. Đang là dịp lễ nên nhân viên sứ quán còn lại khá ít, tuy nhiên tôi cũng gặp được tùy viên thương mại.
Tôi kể cho anh ta đúng câu chuyện đã nói với nhân viên Việt Nam khi tôi xin visa thương mại – tìm hiểu lĩnh vực cơ sở hạ tầng để tìm cơ hội làm ăn trong giai đoạn nền kinh tế Việt Nam đang phát triển mạnh mẽ. Tôi cũng thêm vào là mình đặc biệt quan tâm đến cơ sở hạ tầng trong lĩnh vực y tế và muốn biết về các kế hoạch xây dựng các bệnh viện mới hoặc nâng cấp các bệnh viện đang có của chính phủ. Tôi có bề dày kinh nghiệm làm tư vấn cho các công trình xây dựng lớn. Trước khi tự mở doanh nghiệp, tôi đã làm đại diện cho nhiều công ty lớn tham gia nhiều dự án và đã tư vấn giúp họ được duyệt những dự án rất quan trọng...
Sau khi tôi đã trả lời một loạt các câu hỏi về những lý do đưa tôi đến Hà Nội, và được nghe một bài miêu tả chung chung về tình hình kinh tế Việt Nam, viên tùy viên thương mại đứng dậy và cẩn thận lôi từ trong tủ ra một cặp tài liệu. Đại sứ quán Séc nằm trong một tòa biệt thự ở trung tâm thành phố, xây từ thời thuộc địa, cũ đến mức chỉ cần động chân tay là tạo ra một bản hợp xướng những tiếng kẽo kẹt. Mọi thứ trong tòa nhà đều có vẻ lung lay theo từng cử chỉ, từng bước chân.
“Tôi mới có được tài liệu này, nó sẽ có ích cho anh. Tôi nghĩ anh không tìm được tài liệu tốt hơn ở bất cứ chỗ nào khác đâu.”
Sau khi tuyên bố như vậy, anh ta đưa tập tài liệu và mời tôi mở ra xem, với cái vẻ tự tin tuyệt đối là trong đấy sẽ có hết những thông tin mà tôi tìm. Sau dòng tiêu đề “Kế hoạch phát triển Thành phố Hà Nội giai đoạn 2001-2006” là một loạt những thông tin về chủ trương xây dựng các công trình cơ sở hạ tầng đô thị và danh sách các công ty lớn của Việt Nam hoạt động trong lĩnh vực xây dựng.
“Dù các công ty mà anh đại diện dự định xây cái gì ở đây đi nữa thì tôi cũng thành thật khuyên các anh nên liên doanh với doanh nghiệp Việt Nam... Tôi xin phép được nói thẳng, sống ở đây rồi thì tôi thấy nên nhường lại một phần lợi nhuận để tránh được những rắc rối phức tạp về thủ tục mà nếu không có đối tác địa phương thì nhiều khi sẽ không giải quyết được... Tôi nói thế đã rõ chưa nhỉ?”
Tôi gật đầu mà không đáp lại gì, điều anh ta định nói là quá rõ rồi.
Viên tùy viên thương mại bảo thư ký phô tô cho tôi bộ tài liệu quý báu, viết cho tôi tên và số liên lạc của một số lãnh đạo trong Bộ Y tế mà anh ta khuyên tôi nên gặp.
Rồi trước khi tiễn tôi ra khỏi văn phòng, anh ta bảo tôi với cái giọng và nét mặt như thể chúng tôi có một cuộc gặp tối mật: “Cẩn thận, hết sức cẩn thận đấy. Đúng là mọi thứ đang thay đổi cực kỳ nhanh chóng ở đất nước này nhưng hãy tin tôi đi, có vô số cạm bẫy rình những người mới đến đây lần đầu. Anh phải thật cẩn trọng, đừng có tin ngay vào các thứ bề ngoài...”
Tôi lịch sự cảm ơn anh ta rồi vừa đi ra vừa cười thầm; anh ta chẳng biết gì về cái người mà anh ta vừa lên mặt dặn dò phải cẩn trọng cả!