Vasya Kharevski - 4 tuổi
Hiện nay là kiến trúc sư
Những cảnh tượng này, những ngọn lửa này. Đó là tài sản của tôi. Là sự xa xỉ chăng, những gì tôi đã trải qua.
Không ai tin tôi cả. Thậm chí mẹ cũng không tin. Sau chiến tranh, khi mọi người bắt đầu hồi tưởng lại, bà ngạc nhiên nói: “Con không thể nhớ được những chuyện ấy, con còn nhỏ mà. Ai đã kể con nghe…
Không, là tôi nhớ.
Khi bom đạn gầm rú, tôi bám chặt lấy anh trai: “Em muốn sống! Em muốn sống!” Tôi sợ chết, dù khi đó tôi biết gì về cái chết? Thì sao nào?
Tôi còn nhớ…
Mẹ đưa cho tôi và anh trai hai củ khoai tây, còn bà chỉ nhìn chúng tôi. Chúng tôi biết đó là những củ khoai tây cuối cùng. Tôi muốn để lại cho bà một mẩu nhỏ. Nhưng không thể. Anh trai tôi cũng thế. Chúng tôi xấu hổ. Xấu hổ kinh khủng.
Không, tôi vẫn nhớ…
Tôi đã thấy người lính đầu tiên của chúng ta. Theo tôi, đó là lính tăng, nhưng chuyện này thì đúng là tôi không thể nói chính xác. Tôi chạy lại gần ông ta: “Ba ơi!” Còn ông ta bế bổng tôi lên cao: “Con trai!”
Tôi nhớ tất cả…
Tôi nhớ lời người lớn nói: “Nó còn nhỏ. Nó không hiểu đâu”. Còn tôi ngạc nhiên: “Những người này thật kỳ quặc làm sao, sao họ lại nghĩ tôi không hiểu gì? Tôi hiểu tất cả”. Thậm chí tôi còn có cảm tưởng tôi hiểu nhiều hơn họ, bởi tôi không khóc, còn họ thì lại khóc rất nhiều.
Chiến tranh - đó là cuốn sách giáo khoa lịch sử của tôi. Sự cô đơn của tôi. Tôi đã bỏ mất thời ấu thơ, nó đã rời khỏi đời tôi. Tôi là người không có tuổi thơ, bởi tuổi thơ trong tôi chính là chiến tranh.
Vì thế sau này tôi chỉ bị tình yêu làm chấn động. Đó là khi tôi yêu… Tôi đã nhận biết được tình yêu.