Những Nhân Chứng Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“Tôi Không Thể Nào Quen Với Tên Mình”.

❊ ❊ ❊

Lena Kravchenko - 7 tuổi

Hiện là kế toán viên

Dĩ nhiên, tôi chẳng biết gì về cái chết. Không ai kịp giải thích gì thì tôi đã gặp nó ngay.

Khi súng tiểu liên từ máy bay nã xuống, bạn sẽ có cảm tưởng như tất cả đạn đều đổ dồn về mình. Và tôi đã cầu xin: “Mẹ ơi, hãy che cho con…” Bà nằm che người tôi, khi đó tôi chẳng thấy hay nghe gì cả.

Khủng khiếp nhất là mất mẹ. Tôi từng thấy một người đàn bà bị giết chết trong khi đứa con vẫn còn bú mẹ. Rõ ràng là bà bị giết chỉ chừng một phút trước. Đứa bé thậm chí còn không khóc. Và tôi ngồi ngay cạnh họ.

Phải chi tôi không mất mẹ. Mẹ luôn nắm tay tôi và xoa đầu an ủi: “Mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp. Mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp”.

Rồi tôi nhớ mẹ con tôi ngồi trên chiếc xe nào đó, nơi người ta đội lên đầu trẻ em những chiếc xô. Tôi không nghe thấy tiếng mẹ.

Sau đó tôi nhớ lại, người ta lùa chúng tôi vào một đoàn người, ở đó, họ bắt mẹ tôi đi. Tôi chụp lấy tay mẹ, bám chặt lấy váy mẹ, chiếc váy không dành cho chiến tranh. Đó là chiếc váy hội hè của mẹ. Chiếc váy đẹp nhất. Tôi không thả tay ra. Tôi khóc. Đầu tiên, tên phát xít đánh tôi bằng báng súng, và khi tôi ngã xuống đất, hắn đạp giày lên người tôi. Một người phụ nữ nào đó đỡ tôi dậy. Và rồi vì sao đó mà tôi cùng bà ở trên một đoàn tàu đang chạy. Nó đi về đâu? Người phụ nữ đó gọi tôi là Anechka. Nhưng tôi nghĩ tên tôi khác cơ. Hình như tên tôi không phải vậy, nhưng tên gì thì tôi quên rồi. Vì sợ. Vì nỗi sợ người ta bắt mất mẹ đi. Chúng tôi đi về đâu? Qua những cuộc trò chuyện của người lớn, tôi hiểu người ta đang đưa chúng tôi sang Đức. Tôi nhớ lúc đó tôi đã nghĩ: Người Đức cần gì ở một đứa bé như tôi? Tôi sẽ làm gì ở đó? Khi trời dần tối, người đàn bà gọi tôi ra cửa và đẩy tôi khỏi toa: “Chạy đi cháu! Có thể cháu sẽ được cứu”.

Tôi rơi xuống một cái rãnh nào đó, rồi thiếp đi. Lạnh lắm, nhưng tôi mơ thấy mẹ quấn tôi trong cái gì đó thật ấm áp và nói những lời âu yếm. Giấc mơ đó đi theo tôi cả đời…

Hai mươi lăm năm sau chiến tranh, tôi tìm được dì tôi. Bà gọi tôi bằng tên thật, nhưng tôi không thể nào quen với nó.

Và tôi không đáp lại.

CÙNG LAST WITNESSES: UNCHILDLIKE STORIES ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup NXB Phụ Nữ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Svetlana Alexievich

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.