Những Nhân Chứng Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“Áo Ông Ướt Đẫm”.

❊ ❊ ❊

Valya Matyushkova - 5 tuổi

Hiện là kỹ sư

Bạn sẽ ngạc nhiên đấy! Nhưng tôi chỉ muốn nhớ lại điều gì đó thật buồn cười. Vui vẻ. Tôi luôn thích cười, tôi không muốn khóc. Ô-ô-ô… Nhưng rồi tôi đã khóc.

Cha dẫn tôi tới nhà bảo sanh gặp mẹ và nói chẳng bao lâu nữa chúng tôi sẽ mua một bé trai. Tôi muốn hình dung em trai bé bỏng của tôi sẽ thế nào nên hỏi cha: “Em ra sao hở cha?” Cha đáp: “Em nhỏ xíu”.

Bỗng nhiên tôi với cha ở đâu đó thật cao, và khói luồn vào cửa sổ. Cha bế tôi trên tay, còn tôi đòi quay lại để lấy chiếc túi của mình. Tôi làm nũng. Cha im lặng và siết chặt tôi vào lòng, siết chặt đến độ tôi khó thở. Một lát sau không còn cha nữa, tôi đi trên phố với một phụ nữ nào đó. Chúng tôi đi dọc theo hàng rào dây kẽm gai, phía sau đó là những tù binh. Trời nóng, họ xin uống nước. Tôi chỉ còn hai viên kẹo trong túi. Tôi ném những viên kẹo đó qua hàng rào. Nhưng từ đâu mà tôi có những viên kẹo ấy? Tôi không nhớ. Ai đó ném bánh mì, dưa chuột. Lính gác bắn, và chúng tôi bỏ chạy…

Thật ngạc nhiên, nhưng tôi nhớ hết những chuyện đó. Từng chi tiết một.

Sau đó tôi nhớ mình ở nhà tiếp nhận trẻ em, nó cũng được rào bằng dây kẽm gai. Canh giữ chúng tôi là lính Đức và bẹc giê Đức. Ở đó có cả những đứa trẻ chỉ mới biết bò. Mỗi khi đói, chúng lại liếm sàn nhà. Chúng ăn bụi bẩn và chết sớm. Họ cho ăn tệ lắm, bánh mì cứng đến độ sưng cả lưỡi, khiến chúng tôi không nói chuyện được. Chúng tôi chỉ nghĩ về chuyện ăn. Đang ăn điểm tâm chúng tôi đã nghĩ, có gì cho bữa trưa? Ăn trưa thì nghĩ có gì cho bữa chiều? Chúng tôi bò lòn dưới dây thép gai và chuồn vào thành phố. Mục tiêu chỉ có một - những bãi rác.

Sẽ là niềm vui không tưởng nếu tìm thấy một mẩu cá trích hay vỏ khoai tây. Chúng tôi nuốt chửng ngay lập tức những mẩu rác ấy.

Tôi nhớ tại bãi rác, một bác nào đó đã bắt được tôi. Tôi sợ hãi van xin:

- Bác ơi, cháu sẽ không làm thế nữa.

Bác ta hỏi:

- Cháu con ai?

- Cháu không con ai cả. Cháu ở chỗ nhà trẻ em.

Bác dẫn tôi về nhà và cho tôi ăn. Trong nhà bác ấy chỉ có mỗi khoai tây. Bác nấu, và tôi ăn hết cả một nồi khoai.

Từ nhà trẻ em người ta chuyển tôi đến trại mồ côi nằm đối diện trường y, ở đó còn có một bệnh viện Đức. Tôi nhớ những chiếc cửa chớp nặng nề thường được đóng kín vào ban đêm.

Ở đây được cho ăn tốt hơn nên tôi mập lên. Bà lao công ở đây rất thương tôi. Bà thương xót tất cả, nhưng đặc biệt là tôi, luôn miệng nhắc rằng tôi giống con gái bà. Khi người ta đến lấy máu chúng tôi, tất cả đều chạy trốn. “Bác sĩ đến.. ”, bà nói rồi giấu tôi vào một góc nào đó. Những đứa trẻ khác trốn dưới gậm giường và bị lôi ra. Hoặc bị dụ ra. Lúc thì người ta đưa chúng một mẩu bánh mì, lúc thì giơ một món đồ chơi. Tôi nhớ có một quả bóng đỏ.

“Bác sĩ” đi rồi, tôi trở lại phòng và thấy: Một bé trai đang nằm trên giường, tay buông thõng, máu từ tay cậu vẫn còn chảy. Những đứa khác thì khóc lóc. Cứ hai, ba tuần đám trẻ lại được đổi. Một nhóm bị đưa đi đâu đó, tất cả đều xanh mét, yếu ớt; còn những đứa khác thì được chở tới. Được nuôi thúc.

Các bác sĩ Đức cho rằng máu trẻ em dưới năm tuổi sẽ giúp thương binh hồi phục nhanh nhất. Chúng có hiệu ứng trẻ hóa. Chuyện đó sau này tôi mới biết. Dĩ nhiên, sau này…

Còn khi đó. Tôi muốn có đồ chơi đẹp. Quả bóng đỏ đó…

Khi quân Đức bắt đầu tháo chạy khỏi Minsk, bà lao công dẫn chúng tôi ra cổng: “Ai còn người thân thì hãy đi tìm. Còn ai không có thì đi về bất cứ làng quê nào, ở đó người ta sẽ cứu các con”.

Và tôi đi. Tôi sống ở nhà một bà cụ. Tên bà, tên làng tôi không nhớ. Tôi chỉ nhớ là họ đã bắt con gái bà đi, và chúng tôi chỉ còn lại hai người - một bà già và một đứa con gái nhỏ. Cả tuần chúng tôi chỉ có một mẩu bánh mì để sống.

Về việc quân ta về làng, tôi là người cuối cùng được biết vì lúc đó tôi đang ốm. Khi nghe tin, tôi bật dậy chạy đến trường. Vừa thấy người lính đầu tiên, tôi liền ôm chặt lấy ông ta. Tôi nhớ, áo ông ướt đẫm.

CÙNG LAST WITNESSES: UNCHILDLIKE STORIES ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup NXB Phụ Nữ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Svetlana Alexievich

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.