Varya Vyrko - 6 tuổi
Hiện là thợ dệt
Tôi nhớ vào một mùa đông lạnh, chúng đã giết ông tôi.
Chúng giết ông ngoài sân nhà chúng tôi. Ngay cổng.
Chúng tôi chôn ông cạnh cửa sổ nhà mình.
Chúng không cho chúng tôi chôn ngoài nghĩa trang, vì ông dám đánh một tên Đức. Những tên chỉ điểm đứng canh cổng không cho ai vào nhà. Dù là họ hàng hay láng giềng. Mẹ và bà tôi tự đóng quan tài bằng mảnh ván thùng gỗ nào đó. Họ tự mình tắm rửa cho ông, mặc dù người thân không được phép tắm cho người đã khuất. Phải là người lạ. Phong tục của chúng tôi là vậy. Tôi nhớ những cuộc trò chuyện trong nhà về chuyện đó. Họ khiêng quan tài ra cổng. Bọn chỉ điểm quát tháo: “Quay lại! Không thì bọn tao bắn! Hãy chôn hắn như chôn con chó trong góc vườn ấy”.
Cứ thế suốt ba ngày. Họ cứ đi tới cổng là chúng bắt quay lại.
-Đến ngày thứ ba, bà bắt đầu đào huyệt dưới cửa sổ. Ngoài đường đang là âm bốn mươi độ, bà không bao giờ quên ngày hôm đó. Chôn cất trong băng tuyết vô cùng cực nhọc. Khi đó tôi bảy tuổi, không, có lẽ là tám tuổi, và tôi đã giúp bà. Mẹ lôi tôi ra khỏi huyệt và khóc.
Ở đó, chỗ ông nằm, mọc lên một cây táo. Nó đứng thay thập tự giá. Cây táo nay đã già…