Những Nhân Chứng Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 62 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“Cô Là Mẹ Con Đây”.

❊ ❊ ❊

Tamara Parkhimovich - 7 tuổi

Hiện là văn thư đánh máy

Suốt cuộc chiến tôi nghĩ về mẹ. Tôi lạc mẹ vào những ngày đầu chiến tranh…

Chúng tôi đang ngủ thì trại hè đội viên bị đánh bom. Chúng tôi nhảy khỏi lều, chạy và kêu: “Mẹ ơi! Mẹ ơi!” Cô bảo mẫu lắc vai tôi để tôi trấn tĩnh, còn tôi cứ gào lên: “Mẹ! Mẹ em đâu rồi?” cho đến khi cô ôm tôi vào lòng: “Cô là mẹ con đây”.

Trên đầu giường, tôi treo váy, áo cánh trắng và khăn quàng đỏ. Tôi mặc chúng, rồi cùng đoàn người đi bộ về Minsk. Dọc đường nhiều người đến đón con mình, nhưng không có mẹ tôi. Bỗng người ta truyền tai nhau: “Quân Đức đã tràn vào thành phố”. Chúng tôi quay trở lại. Ai đó nói là đã thấy mẹ tôi bị giết.

Và đến đó thì tôi mất hẳn ký ức.

Chúng tôi đã đi tới Penza[1] thế nào - tôi không nhớ, người ta đưa tôi vào trại mồ côi ra sao - tôi không nhớ. Những trang trắng trong ký ức… Tôi chỉ nhớ chúng tôi đông lắm, hai đứa ngủ chung một giường. Nếu một đứa khóc thì đứa kia cũng khóc: “Mẹ ơi! Mẹ em đâu rồi?” Vì tôi còn nhỏ nên một cô bảo mẫu muốn nhận tôi làm con nuôi. Còn tôi thì chỉ nghĩ về mẹ.

Tôi từ nhà ăn đi ra, tất cả bọn trẻ con hét lên: “Mẹ mày đến kìa!”.

Trong tai tôi: “Mẹ-ẹ-ẹ mày kia… Mẹ-ẹ-ẹ mày kìa…” Người mẹ tôi mơ thấy hằng đêm. Người mẹ thật sự của tôi. Và bất ngờ bà xuất hiện trong đời thật, nhưng tôi cứ ngỡ là mơ. Tôi thấy mẹ! Và tôi không tin. Suốt mấy ngày liền mọi người thuyết phục tôi, còn tôi lại sợ tới gần mẹ. Biết đâu đó là mơ? Mẹ khóc, còn tôi thì hét lên: “Không được lại gần! Mẹ con bị giết rồi”. Tôi đã sợ. Tôi sợ phải tin vào hạnh phúc của mình…

Tôi vẫn như thế tới bây giờ. Cả đời tôi đã khóc trong những khoảnh khắc hạnh phúc. Tôi tắm trong nước mắt. Cả đời. Chồng tôi và tôi yêu nhau đã nhiều năm. Khi anh ngỏ lời cầu hôn: “Anh yêu em. Chúng mình cưới nhau đi”. Tôi đã ràn rụa nước mắt. Anh sợ hãi gặng hỏi: “Anh làm em giận rồi sao?” “Không! Không! Em hạnh phúc”. Nhưng tôi không bao giờ có thể hạnh phúc đến tận cùng. Hạnh phúc trọn vẹn. Hạnh phúc không thành trong tôi. Tôi sợ hạnh phúc. Tôi luôn có cảm tưởng rằng chỉ một chút nữa thôi nó sẽ kết thúc. Trong tôi luôn như thế. Nỗi sợ của con trẻ.

❀ ❀ ❀

[1] Một thị trấn nhỏ nằm giữa phần châu Âu của Liên bang Nga.

CÙNG LAST WITNESSES: UNCHILDLIKE STORIES ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup NXB Phụ Nữ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Svetlana Alexievich

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.