Artur Kuzeyev - 10 tuổi
Hiện là nhân viên hành chính khách sạn
Ai đó rung chuông dập dồn.
Nhà thờ chỗ chúng tôi đã đóng cửa, thậm chí tôi không nhớ nó đóng cửa khi nào, ở đó giờ đã là nhà kho nông trang nơi người ta trữ ngũ cốc. Nghe tiếng chuông đã chết lặng từ lâu, cả làng sững sờ. “Có biến rồi”. Mẹ và tất cả mọi người đổ ra đường.
Chiến tranh bắt đầu như thế đấy.
Đấy, tôi nhắm mắt và thấy…
Dọc đường ba chiến sĩ hồng quân bị giải đi, tay họ bị trói quặt ra sau bằng dây thép. Họ chỉ mặc độc đồ lót. Hai người trẻ, một người già hơn. Họ cúi đầu đi.
Chúng bắn họ cạnh trường học. Ngay ngoài đường.
Những phút cuối cùng, họ hô to tên mình với hi vọng ai đó sẽ nghe thấy, ghi nhớ và chuyển tới người thân.
Tôi nhìn họ qua lỗ hổng hàng rào… Tôi ghi nhớ.
Một người là Vanechka Ballai, người thứ hai - Roman Nikonov. Còn người già hơn thì hô to: “Đồng chí Stalin muôn năm!”
Và cũng ở đó, dọc con đường, xe tải rầm rập tiến lên. Những chiếc xe tải Đức nặng nề. Họ nằm đó. Những chiếc xe chở lính và đạn dược cán qua người họ. Tiếp đó là những tên đi mô tô. Quân Đức cứ chạy qua và chạy qua. Ngày và đêm. Suốt nhiều ngày như thế.
Còn tôi cứ ban đêm tỉnh giấc, tôi lại lặp lại: Vanechka Ballai, Roman Nikonov. Cái tên thứ ba thì tôi không biết…