Liuda Andreyevna - 5 tuổi
Hiện là kiểm soát viên
Chiến tranh để lại trong tôi ấn tượng như một ngọn lửa. Nó cháy, cháy mãi. Bất tận.
Khi tụ tập lại các bạn có biết chúng tôi nói gì không? Rằng trước chiến tranh chúng ta ăn bánh mì ngọt và uống trà đường, nhưng giờ điều đó sẽ không còn nữa.
Các bà mẹ thường khóc, mỗi ngày họ đều khóc. Vì thế chúng tôi cố khóc ít hơn. Làm nũng ít hơn.
Mẹ tôi trẻ và đẹp, còn mẹ những đứa khác già hơn, nhưng ở tuổi lên năm tôi đã hiểu việc mẹ còn trẻ đẹp là điềm xấu. Là nguy hiểm. Năm tuổi tôi đã hình dung ra điều đó. Thậm chí tôi còn biết việc tôi còn nhỏ là tốt. Tại sao một đứa bé lại có thể hiểu được như thế? Nào ai giải thích cho tôi đâu.
Sau bao nhiêu năm tôi vẫn sợ chạm vào nơi ấy trong ký ức…
Một chiếc ô tô Đức đỗ trước nhà chúng tôi. Nó không cố tình dừng lại, mà là bị hỏng. Đám lính ghé vào nhà, đuổi tôi cùng bà sang phòng khác và bắt mẹ giúp chúng đun nước, làm bữa ăn chiều. Chúng nói rất to, nhưng tôi có cảm tưởng không phải chúng nói chuyện và cười đùa mà là đang la mắng mẹ.
Trời bắt đầu nhá nhem tối. Rồi đêm đến. Bỗng dưng mẹ chạy vào phòng, chụp lấy tay tôi và chạy ra đường. Nhà chúng tôi không có vườn, và sân thì trống, chúng tôi chạy mà không biết phải trốn đi đâu. Chúng tôi trườn vào gầm ô tô. Chúng bước ra sân và rọi đèn pin tìm kiếm. Mẹ nằm lên người tôi, tôi nghe rõ răng mẹ va vào nhau lập cập. Cả người bà lạnh toát.
Buổi sáng, khi bọn Đức đã bỏ đi, chúng tôi vào nhà. Bà tôi nằm trên giường, bị trói bằng dây. Trần truồng! Bà, bà của tôi! Vì kinh hoàng, tôi kêu thét lên. Mẹ đẩy tôi ra đường. Tôi thét lên, không sao dừng lại được…
Một thời gian dài tôi sợ ô tô. Chỉ vừa nghe tiếng xe, tôi đã bắt đầu run. Kể cả khi chiến tranh kết thúc, chúng tôi đã đi học lại. Khi thấy tàu điện chạy, tôi đã không thể làm gì, răng tôi va vào nhau cầm cập. Tôi run rẩy. Trong lớp tôi có ba đứa sống trong vùng bị chiếm đóng. Một đứa con trai sợ tiếng ù ù của máy bay. Mùa xuân ấm áp, cô giáo mở các cửa sổ ra. Có tiếng máy bay hay ô tô gì đấy. Tôi và cậu bạn mở to mắt, đồng tử giãn ra vì sợ hãi. Còn những đứa trở về từ vùng sơ tán thì cười nhạo chúng tôi.
Loạt súng chào đầu tiên vang lên. Mọi người đổ ra phố, còn tôi và mẹ trốn trong hầm. Chúng tôi ngồi đó cho đến lúc những người hàng xóm gọi: “Ra đi, hết chiến tranh rồi, hôm nay là ngày hội chiến thắng”.
Đám trẻ chúng tôi thích đồ chơi làm sao! Tất cả đều muốn quay về thời thơ trẻ. Chúng tôi đặt một hòn ngói nằm đó và tưởng tượng đấy là búp bê, hoặc để đứa bé nhất tự giả làm búp bê. Những lúc bắt gặp mẩu kính màu nào đó, tôi cũng muốn nhặt chúng lên. Ngay cả bây giờ chúng vẫn đẹp đối với tôi.
Tôi lớn lên và ai đó nói: “Cháu đẹp quá. Giống hệt mẹ mình”. Tôi không thấy vui, mà sợ hãi. Tôi không thích người ta nói với tôi những lời này.