Mikhail Shinkarev - 13 tuổi
Hiện là nhân viên đường sắt
Hàng xóm chúng tôi có cô con gái điếc.
Tất cả mọi người hét lên: “Chiến tranh!”, “Chiến tranh!”, nhưng cô bé lại chạy tới chỗ em tôi chơi búp bê và ca hát. Bọn trẻ con đã không cười. “Thôi cũng tốt,” - tôi nghĩ, - “cô bé sẽ không phải nghe thấy gì về chiến tranh”.
Tôi và các bạn gói huy hiệu Sao Đỏ và khăn quàng đỏ vào giấy dầu rồi chôn xuống các bụi cây bên sông. Chôn trong cát. Vậy mà cũng thành những kẻ âm mưu! Mỗi ngày chúng tôi đều ghé đến đó.
Tất cả đều sợ bọn Đức, thậm chí cả trẻ con và chó. Mẹ đặt trứng xuống băng ghế ngoài cổng. Ngay đường đi. Bọn chúng sẽ lấy trứng và không bước vào nhà. Và chúng tôi sẽ không bị hỏi: “Yude?”[1]. Tóc tôi và em gái đen và quăn…
Chúng tôi tắm sông. Và thấy dưới đáy có gì đó đen đen trồi lên. Chính vào lúc đó! Chúng tôi đoán chắc một súc gỗ bị đánh đắm. Nó trôi theo dòng rồi tấp vào bờ, và chúng tôi thấy hai cánh tay, rồi cái đầu… Đó là một xác người. Tôi có cảm tưởng chẳng ai thấy sợ. Không ai la hét. Chúng tôi nhớ người lớn nói ở chỗ này có một xạ thủ của ta hi sinh và rơi xuống nước cùng khẩu “degtyarev”[2] của mình.
Mới chỉ vài tháng chiến tranh mà chúng tôi đã không thấy sợ khi gặp cái chết. Chúng tôi đưa người xạ thủ lên bờ chôn cất. Ai đó chạy về lấy xẻng, rồi chúng tôi đào huyệt chôn ông. Chúng tôi còn đứng im tưởng nhớ một hồi lâu. Một đứa con gái còn làm dấu thánh, bà cô từng phụng sự trong nhà thờ, và cô bé biết đọc lời khấn nguyện.
Chúng tôi tự làm tất cả. Một mình, không có người lớn. Mà trước chiến tranh chúng tôi thậm chí còn không biết chôn cất là như thế nào. Còn giờ đây chúng tôi bỗng dưng từ đâu nhớ lại.
Suốt hai ngày chúng tôi lặn tìm khẩu súng liên thanh.
❀ ❀ ❀
[1] “Do Thái hả?” (tiếng Đức).
[2] Súng liên thanh mẫu DP 27, mang tên nhà thiết kế Nga, anh hùng Vasili Degtyarev (1880-1949).