Anya Pavlova - 9 tuổi
Hiện là đầu bếp
Ôi, tâm hồn tôi đau đớn. Sẽ lại đau đớn…
Bọn Đức đẩy tôi vào nhà kho… Mẹ chạy theo giật tóc mình. Bà thét lên: “Hãy làm gì tôi cũng được, đừng động đến bọn nhỏ”. Tôi còn hai em trai, chúng cũng đang gào thét…
Chúng tôi sinh ra và lớn lên ở làng Mekhovaya tỉnh Orlov[1]. Từ đó chúng lùa cả nhà tôi đi bộ đến Belarus. Lùa từ trại tập trung này sang trại tập trung khác. Khi chúng định bắt tôi đi Đức, mẹ đã độn bụng giả như mang bầu, và chuyền vào tay tôi đứa em trai nhỏ nhất. Tôi đã được cứu bằng cách đó. Tên tôi bị gạch khỏi danh sách.
Tâm hồn tôi sẽ không còn có thể tĩnh lặng. Nó đã bị chấn động, xới tung.
Những con chó xé xác trẻ em. Chúng tôi ngồi bên một đứa trẻ bị xé xác, đợi tim em ngừng đập và phủ lấp em bằng tuyết. Đấy sẽ là mộ chí của em cho đến mùa xuân.
…Năm bốn lăm, sau chiến thắng, mẹ được huy động đi xây dựng dưỡng đường ở Zhdanovich, tôi đi cùng mẹ và ở luôn lại đó. Với bốn mươi năm làm việc trong dưỡng đường. Tôi đã ở đây từ khi viên đá đầu tiên được đặt móng, tất cả đã được dựng xây trước mắt tôi. Người ta đưa súng trường cho tôi để quản mười tù binh Đức, tôi đưa họ đi làm việc. Ngày đầu tiên tôi dẫn họ đi, các bà xung quanh phẫn uất ném đá, quất chổi… Còn tôi chạy quanh các tù binh và hét lên: “Các bà ơi! Đừng động đến họ. Các bà ơi, tôi đã ký biên nhận nhận họ rồi. Tôi sẽ bắn đấy!” Rồi tôi bắn chỉ thiên.
Các bà khóc, và tôi khóc. Những người Đức đứng đó. Không ai ngước mắt lên.
Mẹ không lần nào dẫn tôi đi bảo tàng quân sự. Có lần bà thấy tôi đọc tờ báo có in ảnh những người bị bắn - bà thu tờ báo và mắng tôi.
Trong nhà tôi đến giờ vẫn không có một quyển sách quân sự nào, dù từ lâu tôi đã sống không có mẹ…
❀ ❀ ❀
[1] Thuộc Nga, nằm gần biên giới với Belarus.