Những Nhân Chứng Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 94 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“Chị Đã Dùng Tay Nhặt Chúng. Chúng Trắng, Rất Trắng…”

❊ ❊ ❊

Zhenya Selenya - 5 tuổi

Hiện là nhà báo

Vào Chủ nhật hôm đó, ngày 22 tháng Sáu…

Tôi cùng anh trai đi hái nấm. Đã vào mùa những búp nấm thông mập mạp. Khu rừng khá nhỏ nên chúng tôi thuộc từng bụi cây thảm cỏ, nơi nào có nấm, nơi nào có quả dại và thậm chí là hoa, nơi nào có liễu lá hẹp còn nơi nào là địa nhĩ thảo vàng hay thạch nam xanh. Chúng tôi trở về nhà khi nghe thấy có tiếng ì ầm. Tiếng gầm từ bầu trời. Chúng tôi ngẩng đầu lên: phía trên có khoảng mười lăm, hai mươi chiếc máy bay. Chúng bay cao, rất cao, và tôi thầm nghĩ, máy bay của chúng tôi trước giờ không bay cao như thế. Nghe rõ tiếng rền ù ù.

Ngay lúc đó chúng tôi thấy mẹ chạy về phía mình, khóc ròng, giọng đứt quãng. Ấn tượng ngày đầu chiến tranh là thế, mẹ không gọi âu yếm như mọi khi, mà hét lên: “Các con! Các con tôi!” Mắt mẹ mở to, cả gương mặt chỉ còn đôi mắt.

Hai ngày sau, hình như thế, một nhóm hồng quân ghé vào khu xóm chúng tôi. Bụi bặm, mồ hôi, với đôi môi khô nẻ, họ vục đầu uống nước giếng. Và rồi họ bỗng sống động làm sao, gương mặt họ sáng lên khi thấy trên bầu trời xuất hiện bốn chiếc máy bay của ta. Chúng tôi thậm chí còn thấy rõ những ngôi sao đỏ trên thân máy bay. “Phe ta, phe ta”. Chúng tôi hò la cùng các chiến sĩ hồng quân. Nhưng bỗng nhiên từ đâu đó bất ngờ ló ra bốn cái máy bay nhỏ màu đen, chúng bay quanh máy bay của chúng tôi, rồi có tiếng gì đó đì đẹt, rền vang. Âm thanh lạ vọng xuống mặt đất. Như tiếng ai đó xé vải dầu, vải gai. Tôi vẫn chưa rõ đó là tiếng máy bay hay là tiếng những tràng súng máy đì đẹt từ trên cao. Tiếp đó, máy bay của chúng tôi rơi, kéo theo những vệt lửa và khói. Ầm! Những người lính hồng quân đứng khóc lặng, họ không giấu nổi nước mắt của mình. Lần đầu tiên tôi thấy những người lính hồng quân khóc. Trong các bộ phim chiến tranh mà tôi xem trong làng, họ không bao giờ khóc…

Vài ngày nữa sau đó, từ làng Kabaka chị gái của mẹ, dì Katya chạy ra. Đen đúa, sợ hãi, dì kể lính Đức đã kéo vào làng, giải những người hoạt động ra cổng làng, và bắn họ bằng súng tiểu liên. Trong số những người bị giết có anh trai của mẹ, thành viên hội đồng thôn. Một người cộng sản già.

Đến giờ tôi vẫn nhớ lời dì Katya:

“Chúng đập bể đầu anh ấy, chị đã nhặt não anh ấy. Chúng trắng, rất trắng…”

Dì sống ở nhà chúng tôi hai ngày. Và suốt những ngày ấy dì cứ nhắc đi nhắc lại mãi. Sau hai ngày đầu dì bạc trắng. Và khi mẹ ngồi ôm dì Katya và khóc, tôi vuốt tóc mẹ. Tôi sợ.

Tôi sợ tóc mẹ tôi cũng bạc trắng…

CÙNG LAST WITNESSES: UNCHILDLIKE STORIES ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup NXB Phụ Nữ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Svetlana Alexievich

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.