Những Nhân Chứng Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 62 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“Không Còn Ai Ngoài Đường Để Cùng Chơi”.

❊ ❊ ❊

Valya Nikitenko - 4 tuổi

Hiện là kỹ sư

Ký ức non trẻ của tôi ghi lại tất cả, như trong một quyển album. Với những tấm ảnh riêng rẽ.

Mẹ bảo:

- Chạy nào, chạy nào.

Bà đang bận tay. Còn tôi thì nũng nịu:

- Nhưng chân con đau.

Em trai ba tuổi đẩy tôi đi:

- Chại, chại (em còn nói ngọng), không thì bọn Đức đuổi kịp. - Và im lặng chại bên cạnh.

Tôi cúi đầu ôm búp bê tránh bom, con búp bê đã mất tay chân. Tôi khóc, đòi mẹ băng bó cho nó.

Ai đó mang tới cho mẹ một tờ giấy. Tôi biết nó là gì. Đó là một bức thư dài từ Moskva, một bức thư tốt lành. Nghe mẹ và bà nói chuyện, tôi hiểu bác tôi đang làm du kích. Nhưng con trai nhà hàng xóm chúng tôi lại là tay chỉ điểm. Mà các bạn biết đấy, bọn trẻ con đứa nào cũng thích khoe ba mình cả. Và con trai ông ta bảo:

- Ba tớ có súng máy.

Còn tôi thì khoe:

- Còn bác tớ gởi thư về cho nhà tớ…

Bà mẹ tay chỉ điểm nghe được, vội đến cảnh báo mẹ tôi: Một tai họa chết người sẽ treo lơ lửng trên đầu chúng tôi nếu con trai bà nghe thấy lời tôi, hoặc ai đó trong bọn trẻ kể lại.

Mẹ gọi tôi vào nhà dặn dò:

- Con gái, con đừng kể gì nữa nhé?

- Con sẽ kể!

- Không được kể.

- Tại sao nó kể được mà con thì không?

Khi đó mẹ rút chổi định cho tôi một trận, nhưng rồi lại xót. Bà bắt tôi đứng vào góc nhà:

- Tuyệt đối không được kể, nhớ chưa? Không thì người ta giết mẹ.

- Bác sẽ lái máy bay đến cứu mẹ.

Cứ thế tôi thiếp đi trong góc…

Nhà cháy, mọi người bế tôi hẵng còn ngủ trên tay. Áo khoác và giầy bị thiêu rụi, tôi xoay xỏa trong áo vét của mẹ, nó dài quết đất.

Sau đó cả nhà sống trong hầm chứa. Một ngày nọ, tôi trèo ra khỏi hầm và ngửi thấy mùi cháo kê nêm mỡ lợn. Đến giờ, với tôi không món ăn nào ngon hơn cháo kê nêm mỡ lợn. Ai đó hét lên: “Quân ta tới”. Ngoài vườn nhà dì Vasilisa - mẹ gọi thế, còn bọn trẻ con gọi dì là “phù thủy Vasya” - có một bếp ăn dã chiến của binh lính. Họ phát cháo cho chúng tôi trong những chiếc cà mèn, chính xác là trong cà mèn. Chúng tôi đã ăn ra sao, tôi không nhớ, lúc đó không hề có muỗng…

Tôi được cho một cốc sữa, thứ mà vì chiến tranh tôi chẳng hề biết tới. Sữa được rót vào tách, và tôi đã làm rơi vỡ. Tôi khóc. Mọi người cứ nghĩ tôi khóc vì cái tách vỡ, nhưng thực ra tôi khóc vì làm đổ sữa. Nó ngon như thế, và tôi sợ mình sẽ không được phát sữa nữa.

Sau chiến tranh, bệnh tật bắt đầu hoành hành. Không chừa một ai. Bệnh còn nhiều hơn cả trong thời chiến. Khó hiểu nhỉ?

Dịch bạch hầu. Trẻ con chết như ngã rạ. Tôi trốn khỏi nhà để dự lễ tang hai đứa bạn song sinh hàng xóm. Tôi đứng bên quan tài, mặc áo vét của mẹ và đi chân trần. Mẹ kéo tôi ra khỏi đó. Mẹ và bà ngoại ngờ tôi đã bị lây bệnh bạch hầu. Nhưng không, tôi chỉ ho khan.

Trong làng hoàn toàn không còn trẻ con. Không còn ai ngoài đường để cùng chơi.

CÙNG LAST WITNESSES: UNCHILDLIKE STORIES ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup NXB Phụ Nữ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Svetlana Alexievich

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.