Larisa Lisovskaya - 6 tuổi
Hiện là nhân viên thư viện
Tôi nhớ ba tôi, và em trai tôi.
Ba tôi là du kích. Phát xít bắt ông và xử bắn. Những người phụ nữ chỉ cho mẹ tôi nơi chúng bắn ba và mấy người nữa. Bà chạy ra đó, nơi họ đang nằm… Cả đời tôi vẫn nhớ, trời hôm đó rất lạnh, nước trong các vũng đông thành váng băng mỏng. Còn họ nằm đó, độc những đôi vớ.
Mẹ tôi đang có mang. Bà sắp sinh em trai.
Chúng tôi phải đi trốn. Vì bọn phát xít truy lùng những gia đình du kích, không tha cả trẻ con. Chúng đưa họ lên những chiếc ô tô mái phủ vải bạt.
Chúng tôi ở rất lâu trong hầm chứa hàng xóm. Mùa xuân đã đến… Chúng tôi nằm trên đống khoai tây đã bắt đầu nảy mầm. Ngay cả lúc thiếp ngủ vào ban đêm, những chồi khoai vẫn nhú lên nhột nhạt ngay bên mũi bạn. Và bọ cánh cứng. Chúng sống trong túi áo tôi. Trong vớ tôi. Lũ này thì tôi không sợ, ngày cũng như đêm.
Khi ra khỏi hầm chứa, mẹ sinh em trai. Nó lớn lên, bập bẹ tập nói, và chúng tôi kể về ba mình cho em nghe:
- Ba cao lắm.
- Khỏe nữa. Ba tung chị trên tay!
Đó là tôi nói với em gái, và em trai tôi hỏi:
- Vậy lúc đó em ở đâu?
- Lúc đó chưa có em.
Em rấm rứt khóc, vì không có em khi ba còn sống…