Lena Starovoitova - 5 tuổi
Hiện là thợ trát vữa
Tôi còn lại giấc mơ… Một giấc mơ…
Mẹ mặc áo khoác màu xanh lá, mang giày, quấn đứa em gái sáu tháng vào chăn ấm. Và ra đi. Tôi ngồi đợi bên cửa sổ chờ mẹ trở về. Bỗng nhiên tôi thấy người ta giải một toán người trên đường, trong đó có mẹ và em gái tôi. Khi đến gần nhà tôi, mẹ quay đầu nhìn vào cửa sổ. Tôi không biết mẹ có thấy tôi không? Một tên phát xít thúc báng súng vào bụng mẹ. Hắn đánh mạnh đến độ mẹ gập đôi người lại.
Buổi tối dì tôi đến. Dì khóc rất dữ, dì bứt tóc mình và gọi tôi là đứa cháu gái mồ côi, đứa cháu cút côi tội nghiệp. Lần đầu tiên tôi nghe thấy những từ này.
Ban đêm tôi nằm mơ thấy mẹ nhóm lò sưởi, lò cháy rất lớn, và em gái tôi khóc. Mẹ gọi tôi, nhưng tôi ở đâu đó xa lắm nên không nghe thấy. Tôi hoảng sợ giật mình tỉnh giấc vì mẹ gọi mà tôi không thưa. Mẹ đã khóc trong mơ. Tôi không thể tha thứ cho mình vì đã làm mẹ khóc. Tôi còn mơ giấc mơ đó rất lâu. Luôn là giấc mơ đó. Tôi muốn nhưng lại sợ gặp nó…
Thậm chí tôi còn không có tấm ảnh nào của mẹ. Chỉ trong giấc mơ ấy. Không ở đâu tôi còn có thể gặp lại mẹ.