Những Nhân Chứng Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“Bà Ta Mặc Áo Choàng Trắng, Như Mẹ Vậy…”

❊ ❊ ❊

Sasha Suyetin - 4 tuổi

Hiện là thợ nguội

Tôi chỉ nhớ mẹ.

Bức tranh đầu tiên…

Mẹ luôn mặc áo choàng trắng. Cha là sĩ quan, còn mẹ làm việc trong bệnh viện. Đó là sau này anh cả kể lại cho tôi nghe như vậy. Còn tôi chỉ nhớ chiếc áo choàng trắng của mẹ. Thậm chí tôi không nhớ cả mặt bà, mà chỉ nhớ chiếc áo choàng trắng. Và còn nữa - chiếc mũ trắng, nó luôn được đặt trên chiếc bàn nhỏ, được hồ cứng.

Bức tranh thứ hai…

Mẹ không về. Tôi đã quen với việc cha không về nhà, nhưng mẹ thì luôn về nhà sớm. Tôi và anh trai ngồi lì mấy ngày trong căn hộ, không dám đi đâu: Nhỡ bất ngờ mẹ về thì sao? Nhưng gõ cửa lại là người lạ, họ mặc đồ cho chúng tôi và đưa chúng tôi đi đâu đó. Tôi khóc:

- Mẹ! Mẹ con đâu?

- Đừng khóc, chúng ta sẽ tìm thấy mẹ. - Anh trai tôi an ủi, anh lớn hơn tôi ba tuổi.

Chúng tôi ở trong ngôi nhà dài, trong kho chứa, hay trên chiếc giường nào đó. Lúc nào cũng thèm ăn, tôi mút mấy chiếc nút áo của mình, chúng giống loại kẹo mút ba hay mang về từ những chuyến công tác. Tôi đợi mẹ.

Bức tranh thứ ba…

Một người đàn ông nào đó nhét tôi và anh trai tôi vào góc giường, phủ chăn lên rồi ném thêm quần áo lên đó. Tôi bắt đầu khóc, và ông xoa đầu tôi an ủi. Tôi dịu đi.

Chuyện đó lặp lại mỗi ngày. Nhưng một lần nọ tôi chán ngồi lâu trong chăn, tôi bắt đầu khóc thút thít, rồi sau khóc to thành tiếng. Ai đó kéo mớ quần áo ra khỏi người anh em tôi, rồi lật tấm chăn ra. Tôi mở mắt - cạnh chúng tôi là một phụ nữ mặc áo choàng trắng.

- Mẹ! - Tôi bò về phía bà ta.

Bà ta cũng vuốt ve tôi. Ở đầu rồi đến cánh tay. Sau đó bà ta lấy ra cái gì đó từ chiếc hộp kim loại. Nhưng tôi chẳng chút chú ý tới, tôi chỉ thấy chiếc áo choàng trắng và chiếc mũ trắng.

Đột ngột, một cơn đau sắc nhọn nhói trên tay. Dưới da tôi là cây kim nhọn hoắt. Tôi chưa kịp hét lên thì đã ngất đi. Tôi tỉnh lại - ghé sát mặt tôi chính là người đàn ông đã giấu chúng tôi. Nằm cạnh đó là anh trai.

- Đừng sợ, - người đàn ông nói. - Anh cháu không chết, nó chỉ đang ngủ thôi.

- Đó không phải là mẹ cháu sao?

- Không.

- Bà ta mặc ào choàng trắng, y như mẹ vậy. - Tôi nhắc đi nhắc lại.

- Ta làm cho cháu một món đồ chơi đây. - Người đàn ông chìa cho tôi một quả cầu vải.

Tôi cầm món đồ chơi và ngưng khóc.

Sau đó tôi chẳng nhớ gì: Ai và bằng cách nào đó đã cứu chúng tôi khỏi trại tập trung? Ở đó họ lấy máu của trẻ em cho thương binh Đức. Tất cả trẻ em đều chết. Rồi tôi và anh vào trại mồ côi như thế nào? Cuối chiến tranh chúng tôi nhận tin cha mẹ mình đã chết ra sao? Có chuyện gì đó đã xảy ra với trí nhớ của tôi. Tôi không nhớ những gương mặt, không nhớ được lời nói.

Chiến tranh kết thúc. Tôi vào lớp Một. Những đứa bé khác đọc thơ hai, ba lần đã nhớ, còn tôi đọc tới mười lần vẫn không nhớ nổi. Nhưng không hiểu sao thầy cô không bao giờ cho tôi điểm hai. Họ cho điểm hai các học sinh khác, nhưng tôi thì không.

Đó là câu chuyện của tôi.

CÙNG LAST WITNESSES: UNCHILDLIKE STORIES ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup NXB Phụ Nữ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Svetlana Alexievich

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.