Nina Shunto - 6 tuổi
Hiện là đầu bếp
Ôi-ôi-ôi! Tim tôi lập tức nhói đau.
Trước chiến tranh, chúng tôi sống với ba vì mẹ đã qua đời. Khi ba ra mặt trận, chúng tôi ở với dì. Dì chúng tôi sống ở làng Zadora huyện Lepelski[1]. Một tháng sau khi ba đưa chúng tôi tới chỗ dì, dì bị ngọn cây đâm vào mắt phải khoét bỏ. Dì bị nhiễm trùng máu rồi chết. Người dì duy nhất của chúng tôi. Tôi chỉ còn đứa em trai, mà em còn quá nhỏ. Tôi và em đi tìm du kích quân, vì sao đấy mà chúng tôi nghĩ ba mình ở đó. Chúng tôi qua đêm ở bất cứ đâu. Tôi nhớ có lần dông gió, chúng tôi ngủ trong đống cỏ khô, khoét một cái lỗ trong đống cỏ rồi ẩn mình vào trong đó. Những đứa trẻ như chúng tôi dạo đó đông lắm. Và tất cả đều đi tìm cha mẹ, kể cả khi chúng biết họ đã bị giết, chúng vẫn nói là đang đi tìm ba và mẹ. Hay ai đó ruột thịt.
Chúng tôi đi… đi rất lâu, đến một ngôi làng nào đó, một căn nhà nhỏ có cửa sổ mở, và từ đó thấy rõ những chiếc bánh khoai tây vừa mới nướng xong. Khi chúng tôi tới gần, vừa ngửi thấy mùi bánh nướng, em trai tôi đã lịm đi. Tôi bước vào nhà để xin một mẩu cho em, nếu không em sẽ không thể nào dậy nổi. Tôi định cõng em, nhưng không đủ sức. Không tìm thấy ai trong nhà, nhưng không kiềm chế nổi tôi liền bẻ một mẩu bánh. Rồi chúng tôi ngồi đợi chủ nhà, để họ không nghĩ rằng anh em tôi ăn cắp. Bà chủ nhà bước vào, bà sống có một mình. Bà không cho chúng tôi đi và bảo: “Giờ các cháu sẽ là con ta”. Bà nói xong, tôi và em trai thiếp ngủ ngay tại bàn. Thật sung sướng làm sao. Chúng tôi đã có một mái nhà.
Chẳng bao lâu sau ngôi làng bị đốt cháy. Mọi người bị thiêu cháy. Cả người dì mới của chúng tôi. Anh em tôi sống sót bởi sáng sớm hôm đó chúng tôi đi hái quả dại. Chúng tôi ngồi trên đồi nhìn ngọn lửa, hiểu hết mọi chuyện, chỉ không biết: Rồi mình sẽ đi đâu? Làm sao tìm được người dì mới? Chúng tôi chỉ yêu người dì ấy thôi. Chúng tôi còn nói riêng với nhau sẽ gọi dì ấy là mẹ. Dì tốt làm sao, dì luôn hôn chúng tôi mỗi tối.
Rồi những người du kích chọn chúng tôi. Từ đội du kích, người ta đưa chúng tôi ra tuyến sau bằng máy bay.
Tôi còn lại gì từ chiến tranh à? Tôi không hiểu thế nào là người lạ, vì tôi và em trai lớn lên giữa những người lạ. Những người lạ ấy đã cứu chúng tôi. Họ xa lạ gì với tôi chứ? Tất cả đều là người của ta. Và tôi đã sống với cảm giác ấy…
❀ ❀ ❀
[1] Một đơn vị hành chính thuộc tỉnh Vitebsk, tây bắc Belarus.