Leonid Sivakov - 6 tuổi
Hiện là thợ nguội
Mặt trời đã ló rạng.
Những người chăn thả chuẩn bị lùa lũ bò ra. Bọn lính càn quét đuổi đàn bò qua con sông nhỏ Greza rồi bắt đầu đi dọc các nhà. Chúng ghé vào với bảng danh sách và bắn. Chúng đọc: ông, bà, những đứa bé, bao nhiêu tuổi… Chúng dò theo danh sách, nếu thiếu một ai, chúng sẽ bắt đầu tìm. Chúng tìm những đứa bé dưới gầm giường, dưới lò sưởi…
Khi nào tìm được tất cả, khi đó chúng mới bắn.
Trong nhà chúng tôi có sáu người: bà, mẹ, chị cả, tôi và hai em trai. Sáu người. Qua cửa sổ chúng tôi thấy chúng đi đến nhà hàng xóm, chúng tôi cùng em trai bé nhất chạy ra phòng ngoài rồi gài chốt lại. Chúng tôi ngồi lên rương, cạnh mẹ.
Cái chốt yếu ớt, tên Đức giật ra được ngay. Hắn bước qua ngưỡng cửa và bắn một tràng. Tôi còn không kịp nhìn hắn già hay trẻ? Tất cả gục xuống, tôi ngã ngửa ra sau rương.
Lần thứ nhất, tôi tỉnh dậy khi thấy có thứ gì đó nhỏ lên người. Từng giọt từng giọt, như nước vậy. Tôi ngẩng đầu lên: Là máu của mẹ đang nhỏ, mẹ đã chết. Tôi trườn xuống giường, cả người đẫm máu như đang nằm trong nước. Ướt đầm.
Tôi nghe thấy có tiếng hai kẻ đi vào. Chúng đếm xem bao nhiêu người chết. Một tên nói: “Ở đây thiếu một người. Phải đi tìm”. Chúng bắt đầu kiếm, nhìn xuống gậm giường, ở đó mẹ giấu một bao lúa, còn tôi nằm sau nó. Bọn chúng lôi bao lúa ra rồi hài lòng bỏ đi, quên mất là trong danh sách còn một người mất tích. Chúng bỏ đi, còn tôi bất tỉnh.
Lần thứ hai, tôi tỉnh lại khi nhà cháy.
Nóng rát và buồn nôn làm sao. Tôi thấy mình nằm trong vũng máu, nhưng không biết là đã bị thương, vì tôi không thấy đau. Ngôi nhà đầy khói. Bằng cách nào đó tôi trườn được ra ngoài vườn rau, sau đó tới vườn hàng xóm. Và chỉ ở đó tôi mới nhận ra chân bị thương và tay đã gãy. Cơn đau ập đến! Sau một lúc tôi không nhớ gì nữa cả.
Lần thứ ba nhận thức quay trở lại khi tôi nghe một tiếng kêu đầy sợ hãi. Lũ bê rống lên, những con lợn kêu eng éc, bọn gà bị lửa thiêu kêu ầm ĩ… Nhưng tôi không nghe thấy giọng người ngoài tiếng kêu ấy. Tôi trườn về phía đó…
Tiếng kêu vọng khắp không trung, tưởng chừng như không sao dừng lại nổi. Tôi trườn về phía đó như lần theo một sợi chỉ, đến tận gara nông trang. Nhưng không thấy ai. Tiếng kêu vang âm khắp mặt đất. Khi ấy tôi đoán là ai đó đang kêu la từ hố quan sát[1].
Không đứng dậy được, tôi trườn tới hố và nhìn xuống. Đầy một hố người. Tất cả là người tị nạn từ Smolensk, họ sống ở trường phổ thông chúng tôi. Hai mươi gia đình. Tất cả đang nằm dưới hố, phía trên họ có một cô gái bị thương cứ bò dậy rồi lại ngã xuống. Và la hét. Tôi ngoái nhìn lại phía sau: Giờ thì trườn đi đâu? Cả làng đã cháy, không ai sống sót, ngoại trừ cô gái này. Tôi thả người ngã xuống hố với cô. Tôi nằm bao lâu, không biết.
Tôi lắng nghe - cô gái đã chết. Tôi lay, tôi gọi - cô không đáp lại. Một mình tôi sống sót, còn tất cả đã chết. Mặt trời hong ấm, làn hơi máu bốc lên. Đầu óc tôi quay cuồng.
Tôi nằm như thế rất lâu, lúc có ý thức, lúc thì không. Thứ Sáu chúng tôi bị bắn, thứ Bảy ông ngoại và dì tôi từ làng lân cận đến. Họ tìm thấy tôi trong hố, khiêng lên xe cút kít. Xe cút kít xóc nảy làm tôi đau, tôi muốn la nhưng đã mất giọng. Tôi chỉ có thể khóc. Rất lâu sau tôi không thể nói. Lâu lắm. Chừng bảy năm. Tôi có thì thào gì đó, nhưng không ai hiểu được lời tôi. Sau bảy năm tôi mới nói tròn được một từ, rồi từ thứ hai… Tôi tự lắng nghe mình.
Ở nơi từng là nhà tôi, ông gom được một giỏ xương. Thậm chí còn không đầy giỏ.
Đấy, chuyện của tôi đấy. Và đó là tất cả? Tất cả những gì còn lại từ nỗi kinh hoàng đó? Chỉ mấy mươi từ…
❀ ❀ ❀
[1] Hố đất được thiết kế để giúp kiểm tra kỹ thuật và sửa chữa ô tô.