Những Nhân Chứng Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 94 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“Cô Ơi, Cho Cháu Ngồi Lên Gối Với”.

❊ ❊ ❊

Marina Karyanova - 4 tuổi

Hiện là nhân viên ngành điện ảnh

Tôi không thích nhớ lại chuyện đã qua. Không hề thích. Chỉ một từ thôi - không thích…

Cứ thử hỏi mọi người thế nào là tuổi thơ xem? Mỗi người sẽ kể về tuổi thơ của mình. Còn tuổi thơ của tôi - đó là mẹ, ba và kẹo. Suốt thời thơ ấu tôi chỉ muốn mẹ, ba và kẹo. Vì chiến tranh mà tôi không được nếm vị viên kẹo nào, cả nhìn thấy cũng không. Viên kẹo đầu tiên tôi ăn là vài năm sau chiến tranh. Ba năm sau. Tôi đã lớn. Những mười tuổi rồi.

Tôi không bao giờ hiểu tại sao ai đó có thể không thèm kẹo sôcôla. Ừ, sao thế được? Điều đó là không thể.

Tôi không tìm thấy mẹ và ba. Thậm chí tôi còn không biết họ thật của mình. Người ta tìm thấy tôi ở Moskva trên ga Bắc.

- Cháu tên gì? - Người ta hỏi tôi trong trại mồ côi.

- Marinochka ạ.

- Còn họ?

- Cháu không nhớ.

Thế là người ta ghi tên tôi là Marina Bắc.

Lúc nào tôi cũng thèm ăn. Nhưng tôi còn thèm hơn cả là được ai đó ôm ấp, âu yếm. Mà cái đó thì ít lắm, xung quanh là chiến tranh -mọi người đều sầu khổ. Tôi đi trên phố. Phía trước là một bà mẹ dẫn các con mình đi. Bà ẵm trên tay một đứa, đi một lúc, bà đặt đứa bé xuống - ẵm đứa khác lên. Họ ngồi xuống băng ghế, và bà đặt đứa nhỏ hơn ngồi lên gối mình. Tôi cứ đứng đó. Nhìn mải miết. Rồi tôi lại gần chỗ họ: “Cô ơi, cho cháu ngồi lên gối với”. Bà ngạc nhiên.

Tôi khẩn khoản xin thêm lần nữa: “Cô ơi, xin cô…”

CÙNG LAST WITNESSES: UNCHILDLIKE STORIES ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup NXB Phụ Nữ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Svetlana Alexievich

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.