Natasha Golik - 5 tuổi
Hiện là thợ sửa bản in
Tôi đã học cầu nguyện. Tôi thường nhớ lại, vào đầu chiến tranh tôi đã học nguyện cầu thế nào.
Khi người ta nói đến chiến tranh, tôi, dễ hiểu thôi, ở tuổi lên năm không tưởng tượng ra được bức tranh ấy. Không nỗi sợ hãi nào. Nhưng chính vì khiếp sợ mà tôi đã thiếp ngủ đi. Ngủ suốt hai ngày. Như búp bê. Mọi người nghĩ tôi đã chết. Mẹ tôi khóc còn bà tôi cầu nguyện. Bà cầu nguyện suốt hai ngày hai đêm.
Tôi mở mắt, và thứ đầu tiên tôi nhớ là ánh sáng. Ánh sáng chói lọi, rực rỡ bất thường. Ánh sáng khiến tôi nhức nhối. Tôi nghe thấy giọng ai đó và nhận ra: giọng bà tôi. Bà đứng trước tượng thánh cầu nguyện. “Bà ơi, bà ơi…” - tôi gọi bà. Bà không quay lại. Bà không tin là tôi gọi bà. Mà tôi đã thức dậy. Mở mắt.
- Bà ơi, - sau đó tôi hỏi, - bà cầu nguyện gì lúc cháu chết vậy?
- Bà hú hồn cháu quay về.
Một năm sau, bà mất. Tôi đã biết cầu nguyện. Tôi cầu nguyện để hồn bà quay lại.
Nhưng bà đã không trở lại…