Ira Mazur - 5 tuổi
Hiện là công nhân xây dựng
Có lẽ tôi phải kể về sự cô độc của mình? Rằng tôi đã học điều đó ra sao…
Một bé gái, Lenochka, có cái chăn màu đỏ, còn của tôi là màu nâu. Và khi máy bay Đức bay qua, chúng tôi nằm sấp xuống đất và trùm kín trong những tấm chăn. Phía dưới là màu đỏ, phía trên là chăn của tôi, màu nâu. Tôi nói với những bé khác rằng đám phi công nhìn thấy màu nâu sẽ nghĩ đó là đá.
Mẹ trong ký ức tôi chỉ còn là cảm xúc khi tôi đã sợ mất bà như thế nào. Tôi biết một cô bé mất mẹ trong một trận bom, từ đó em chỉ còn lại một mình. Lúc nào em cũng khóc. Mẹ tôi thường nắm tay em dỗ dành. Sau đó… Chúng tôi và một người phụ nữ không quen chôn mẹ trong làng. Chúng tôi tắm cho mẹ. Bà nằm, nhỏ bé, mỏng manh như một bé gái. Tôi không sợ, tôi vuốt ve bà. Như mọi khi, tóc của bà vẫn thơm, còn vết thương trên tay thì tôi không nhận ra. Rõ là vết thương do đạn, nhỏ xíu. Tại sao tôi lại nghĩ vết thương của mẹ là do đạn? Là vì có một lần trên đường đi tôi nhìn thấy những viên đạn nhỏ. Lúc đó tôi rất ngạc nhiên, tại sao những viên đạn bé nhỏ này lại có thể giết chết được một người lớn? Thậm chí tôi còn lớn hơn nó gấp ngàn, gấp triệu lần. Tại sao tôi lại nghĩ đến con số này. Là vì tôi có cảm tưởng là nó rất rất nhiều, nhiều đến độ không thể đếm được.
Mẹ không chết ngay. Bà nằm lâu trên cỏ, mở mắt dặn dò:
- Ira, mẹ cần nói với con chuyện này.
- Mẹ, con không muốn.
Tôi có cảm tưởng rằng nếu nói ra điều muốn nói xong, bà sẽ chết.
Khi chúng tôi tắm cho mẹ, bà nằm trên tấm khăn choàng, với bím tóc dày. Như một cô bé. Đó là những gì tôi hồi tưởng về mẹ. Tôi giờ già hơn mẹ gấp hai lần, mẹ lúc ấy mới hai lăm tuổi. Con gái tôi hiện cũng cỡ tuổi đó, thậm chí nó còn có nét giống mẹ tôi.
Tôi còn nhớ gì từ trại mồ côi ư? Đó là tính quyết liệt, tôi không biết mềm mỏng, thận trọng trong lời nói. Tôi không biết tha lỗi. Trong gia đình, mọi người đều than phiền tôi rất không dịu dàng. Làm sao lớn lên dịu dàng nếu không có mẹ?
Trong trại mồ côi tôi muốn có một cái tách riêng, sao cho nó chỉ là của tôi thôi. Tôi luôn ganh tị với việc mọi người giữ được vật gì đó từ tuổi thơ. Còn tôi thì không, không có gì để tôi có thể nói: “Tôi có nó từ hồi còn nhỏ”. Mà tôi muốn nói như thế đến độ thậm chí đôi khi tôi còn bịa ra.
Những cô gái khác gắn bó với các cô bảo mẫu, còn tôi thì thích những bà quét dọn. Họ giống người mẹ tưởng tượng của tôi hơn. Các cô bảo mẫu thường nghiêm khắc và tươm tất, còn các bà quét dọn lúc nào cũng luộm thuộm, hay càu nhàu kiểu người trong gia đình, thậm chí còn phết mông tôi, nhưng chẳng hề đau tẹo nào. Giống hệt như mẹ. Họ tắm rửa cho chúng tôi, giặt giũ trong nhà tắm, và thỉnh thoảng cho chúng tôi ngồi lên gối họ. Họ chạm vào thân thể để trần của chúng tôi, cho chúng tôi ăn, và bằng phương cách của mình họ trị chứng sổ mũi và lau nước mắt cho lũ trẻ. Khi chúng tôi rơi vào tay họ, đó không còn là trại mồ côi, mà là nhà.
Lũ trẻ mồ côi chúng tôi thỉnh thoảng lại nghe người ta nói: “Mẹ tôi” hay “Cha tôi”. Tôi không hiểu - mẹ, cha là như thế nào? Chỉ có mama và papa thôi. Và nếu họ còn sống, tôi sẽ gọi họ là mamochka và papochka[1].
Những từ ấy là vàng.
❀ ❀ ❀
[1] Ở đây tác giả sử dụng những từ đồng nghĩa “mẹ, cha” nhưng với sắc thái tình cảm khác nhau.