Những Nhân Chứng Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“Đứa Nào Khóc, Tao Bắn…”

❊ ❊ ❊

Vera Zhdan - 14 tuổi

Hiện là thợ vắt sữa bò

Tôi sợ đàn ông kể từ khi chuyện đó xảy ra với tôi trong chiến tranh.

Chúng bắt tất cả mọi người xếp hàng dưới họng súng tiểu liên và giải chúng tôi vào rừng. Chúng tôi tìm tới chỗ đồng cỏ. “Không” - tên Đức lắc đầu. - “Không phải ở đây…”. Chúng dẫn chúng tôi đi xa hơn. Những tên chỉ điểm nói: “Cho lũ du kích tụi mày nằm đây thì sang trọng quá, chỗ đẹp thế này. Tụi tao sẽ cho bọn mày nằm trong bùn”.

Chúng chọn chỗ thấp nhất, ở đó luôn ngập nước. Chúng đưa cha và anh trai cái xẻng để đào hố. Còn tôi và mẹ chúng bắt đứng dưới một cái cây để nhìn. Chúng tôi nhìn họ đào hố ra sao, và anh trai ném nhát xẻng cuối cùng thế nào. “Ôi Verka!”. Anh tôi mười sáu tuổi. Mười sáu. Vâng, chỉ chừng ấy tuổi thôi.

Tôi và mẹ nhìn họ bị bắn ra sao. Không được quay đi và không được nhắm mắt. Với bọn chỉ điểm theo dõi bên cạnh. Anh trai tôi không ngã xuống hố, mà chúi người vì trúng đạn. Anh bước về phía trước và ngồi sụp xuống cạnh hố. Chúng đạp anh xuống hố, đầy bùn. Và điều đáng sợ nhất không còn là việc họ bị bắn mà là việc họ phải nằm trong bùn đất nhớp nháp. Trong nước lạnh. Chúng không cho mẹ con tôi khóc, và đuổi về làng. Mà xác họ thì còn chưa được đắp đất.

Tôi và mẹ khóc suốt hai ngày. Khóc thầm. Trong nhà. Ngày thứ ba lại tên Đức đó và hai kẻ chỉ điểm tới. “Chuẩn bị chôn đám kẻ cướp của các người đi”. Chúng tôi đến nơi cha và anh nằm trong hố, lúc này đã là cái giếng nhỏ ngập nước chứ không còn là nấm mộ. Chúng tôi cầm xẻng lên, lấp hố và khóc. Còn chúng nói: “Đứa nào khóc, tao bắn. Cười lên đi!” Chúng bắt chúng tôi cười. Tôi cúi xuống, một tên tới gần quan sát xem tôi cười hay khóc?

Chúng đứng đó. Tất cả lũ đàn ông trẻ, đẹp. Chúng cười vui vẻ. Một nỗi hoảng sợ bao trùm lấy trái tim tôi. Tôi không còn sợ người chết, mà sợ chúng, những kẻ còn sống. Từ đó tôi đâm sợ những người đàn ông trẻ.

Tôi không lấy chồng. Tôi không biết đến tình yêu. Tôi sợ lỡ đâu mình sinh ra một đứa con trai?

CÙNG LAST WITNESSES: UNCHILDLIKE STORIES ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup NXB Phụ Nữ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Svetlana Alexievich

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.