Zina Gurskaya - 7 tuổi
Hiện là thợ mài bóng
Tôi nhìn họ bằng đôi mắt của một cô bé. Đôi mắt mở to của một cô bé miền quê.
Tôi đã thấy người Đức đầu tiên thật gần. Ông ta cao và có đôi mắt xanh. Tôi đã vô cùng ngạc nhiên: “Ông ta đẹp thế sao lại giết người”. Người Đức đẹp. Có lẽ, đó là ấn tượng mạnh nhất của tôi. Ấn tượng đầu tiên của chiến tranh.
Chúng tôi sống cùng nhau: Mẹ, hai chị gái, em trai và con gà mái. Chúng tôi chỉ còn con gà mái đó, nó sống chung nhà chúng tôi, ngủ cùng chúng tôi. Tránh bom cùng chúng tôi. Nó đã quen lẽo đẽo theo chúng tôi như chó con vậy. Dù đói cỡ nào, chúng tôi cũng bảo vệ con gà. Đến mùa đông, chúng tôi đói đến nỗi mẹ phải luộc cả áo khoác da cũ và dây roi, vì với chúng tôi nó có mùi thịt. Em tôi còn bú. Chúng tôi đành lấy nước luộc trứng cho em uống thay sữa. Em thôi khóc và chết.
Quanh tôi bắt đầu việc giết chóc. Giết và giết. Người, ngựa, chó… Trong chiến tranh, bọn Đức giết tất cả ngựa của chúng tôi. Tất cả chó. Chỉ lũ mèo may mắn sống sót.
Ban ngày bọn Đức tới ra lệnh: “Bà kia, đưa trứng đây. Bà kia, đưa mỡ muỗi”. Không thì chúng bắn. Còn ban đêm thì đến phiên du kích. Quân du kích cần phải sống sót trong rừng, nhất là mùa đông. Cứ đêm xuống họ lại gõ cửa sổ. Khi thì họ mềm mỏng, khi thì dùng bạo lực.
Họ dắt con bò của chúng tôi đi. Mẹ khóc. Và du kích quân cũng khóc. Đừng kể ai biết nhé. Đừng kể nhé, chị thân yêu. Không! Chúng tôi không kể đâu.
Mất bò, mẹ và bà cày như thế này: Đầu tiên mẹ mang ách vào cổ, còn bà thì đi sau cái cày. Sau đó họ đổi lượt, người kia làm bò. Tôi mơ mình lớn thật nhanh. Vì xót thương mẹ và bà.
Sau chiến tranh, cả làng chỉ còn một con chó (nó từ đâu đó lạc đến) và con gà nhà chúng tôi. Chúng tôi không ăn trứng. Chúng tôi gom lại, chờ nở gà con.
Rồi tôi đi học. Tập của tôi là giấy bồi cũ được xé ra. Thay cho cục tẩy, tôi dùng nút chai bần. Mùa thu củ cải đường lớn lên, cả nhà đều mừng rỡ, vì giờ đây chà củ cải thì sẽ có mực. Chừng một, hai ngày chất bột nhão này sẽ sánh lại và chuyển thành màu đen. Đã có gì đó để viết.
Tôi còn nhớ cả mẹ và tôi đều rất thích thêu, nhất thiết phải là những bông hoa vui vẻ. Và tôi không hề thích chỉ đen.
Cả bây giờ tôi cũng không thích màu đen.