Sasha Solyanin - 14 tuổi
Hiện là thương binh loại một
Tôi không muốn chết. Nhất là chết lúc bình minh…
Chúng đưa chúng tôi đi bắn. Chúng giải đi rất nhanh. Bọn Đức vội đi đâu đó, tôi hiểu được từ cuộc trò chuyện của chúng. Trước chiến tranh tôi thích những giờ học tiếng Đức. Thậm chí tôi còn thuộc một số bài thơ của Heine. Chúng tôi có ba người: Hai tù binh - hai thượng úy và tôi. Một cậu bé. Tôi bị bắt trong rừng khi đang thu nhặt vũ khí. Tôi thoát được vài lần, nhưng lần thứ ba thì bị bắt.
Tôi không muốn chết.
Họ thì thầm với tôi:
- Chạy đi! Khi chúng tôi lao vào đám áp tải, cậu nhảy vào bụi nhé.
- Em không chạy đâu.
- Tại sao?
- Em sẽ đi cùng các anh.
Tôi muốn chết cùng họ. Như một người lính.
- Đây là lệnh: Chạy đi! Cậu phải sống!
Một người là Danila Grigoryevich Iordanov, người Mariupol; người kia là Aleksandr Ivanovich Ilinsky, từ Bryansk.
- Nhớ nhé, Mariupol, phố Parkovaya, nhà số 6. Nhớ chưa?
- Bryansk, đường… Nhớ chưa?
Chúng bắt đầu bắn.
Tôi chạy…chạy… Đầu tôi như gõ nhịp: Thế-thế-nhớ nhé… Thế-thế-nhớ nhé… Và vì quá sợ mà tôi đã quên.
Tôi quên tên phố và số nhà ở Bryansk.