Những Nhân Chứng Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“Ban Đêm Tôi Khóc: Đâu Rồi Người Mẹ Vui Vẻ Của Tôi?”

❊ ❊ ❊

Galya Spannovskaya - 7 tuổi

Hiện là nhân viên thiết kế kỹ thuật

Ký ức có màu.

Những gì diễn ra trước chiến tranh, tất cả đều chuyển động, xê dịch và đổi màu. Thường là những sắc rực rỡ. Còn trong chiến tranh, ở trại mồ côi - tất cả như ngừng lại. Và mang màu xám.

Chúng tôi được chở về hậu phương. Toàn là trẻ em. Không có mẹ. Người ta đưa chúng tôi đi, vì sao đó mà rất lâu. Họ cho ăn bánh qui, bơ sôcôla, rõ ràng là do không kịp dự trữ gì trên đường. Trước chiến tranh tôi rất thích bánh quy và bơ sôcôla, chúng từng rất ngon. Nhưng sau một tháng trên đường, tôi ghét chúng suốt đời.

Suốt cuộc chiến, tôi chỉ muốn mẹ nhanh nhanh đến đón tôi trở lại Minsk. Tôi nằm mơ thấy đường phố, rạp chiếu phim cạnh nhà, tôi nằm mơ thấy cả tiếng chuông tàu điện. Mẹ tôi rất tốt bụng, vui vẻ. Tôi và bà sống thuận hòa như hai người bạn gái. Tôi không nhớ ba, ba tôi mất sớm.

Và rồi mẹ tìm thấy tôi ở trại mồ côi. Hoàn toàn bất ngờ. Quá vui mừng! Tôi chạy ra mở cửa. Một người lính nào đó đang đứng: giày ống, quân phục, mũ ca lô. Ai vậy? Hóa ra đó là mẹ, mẹ tôi, thật là vui sướng! Mẹ tôi là nữ chiến sĩ!

Bà rời đi thế nào, tôi không nhớ. Tôi đã khóc rất nhiều, vì thế mà tôi chẳng nhớ gì cả.

Tôi lại đợi mẹ. Suốt ba năm. Và mẹ lại đến, lần này bà mặc áo đầm, mang giày cao gót. Với niềm vui được đón về, tôi chẳng nhận ra gì cả, trong mắt chỉ có mẹ - và đó là niềm vui! Tôi nhìn mẹ, nhưng không nhận ra bà chỉ còn một mắt. Mẹ - quả là phép lạ làm sao. Với bà chẳng thể có gì xảy ra. Nhưng từ mặt trận trở về, mẹ rất thường ốm đau. Bà giờ đã là người mẹ khác. Mẹ ít cười, không hát không đùa như trước, bà khóc nhiều.

Chúng tôi trở lại Minsk và sống rất khó khăn. Chúng tôi không tìm được ngôi nhà thương yêu của mình. Không còn rạp chiếu phim và cả những phố phường của chúng tôi. Thay cho tất cả - chỉ có đá và đá.

Mẹ lúc nào cũng buồn bã, không vui đùa và rất ít trò chuyện. Bà im lặng nhiều hơn.

Ban đêm tôi khóc: Đâu rồi người mẹ vui vẻ của tôi? Còn buổi sáng tôi cười, để mẹ không nhận ra những giọt nước mắt của mình.

CÙNG LAST WITNESSES: UNCHILDLIKE STORIES ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup NXB Phụ Nữ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Svetlana Alexievich

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.