Vasya Saulchenko - 8 tuổi
Hiện là nhà xã hội học
Sau chiến tranh tôi bị hành hạ rất lâu bởi đúng một giấc mơ.
Giấc mơ về người Đức đầu tiên bị giết. Do chính tôi giết nhưng tôi lại không thấy mặt người ấy. Hoặc tôi đang bay, nhưng ông ta lại không cho tôi bay. Đấy, tôi đang bay cao và ông ta đuổi theo, tôi rơi cùng ông ta xuống một cái hố nào đó. Hoặc là tôi muốn ngồi dậy, hoặc tôi muốn đứng lên nhưng ông ta không cho. Vì ông ta mà tôi không thể bay…
Giấc mơ đó đã theo tôi hàng chục năm trời.
Lúc giết người Đức ấy, tôi đã thấy nhiều điều… Tôi thấy chúng bắn ông tôi trên phố, còn bà tôi thì bị bắn bên giếng. Trước mắt tôi, mẹ bị đập báng súng vào đầu. Tóc bà nhuộm đỏ ối… Nhưng khi bắn tên Đức ấy, tôi không kịp nghĩ về điều đó. Hắn đã bị thương. Tôi muốn thu khẩu súng máy của hắn, người ta bảo tôi lấy súng của hắn. Lúc ấy tôi mười tuổi, du kích quân mang tôi theo khi thi hành nhiệm vụ. Tôi chạy đến chỗ hắn và thấy khẩu súng nhảy múa trước mắt, tên Đức đã chụp lấy khẩu súng bằng cả hai tay và nhắm vào mặt tôi. Nhưng hắn ta chưa kịp bắn, tôi đã nhanh tay hơn…
Tôi không sợ vì đã giết người. Trong chiến tranh không ai nhớ tới hắn ta. Xung quanh có nhiều người bị giết, chúng tôi sống giữa họ - những người chết. Thậm chí còn thấy quen. Chỉ một lần tôi thấy sợ. Đó là khi chúng tôi ghé vào một ngôi làng mới bị thiêu rụi. Chúng đốt vào buổi sáng, và buổi chiều chúng tôi tới đó. Tôi thấy một phụ nữ bị thiêu cháy. Bà nằm co quắp, cả người cháy đen, chỉ còn đôi tay là trắng, đôi tay phụ nữ sống động. Đó là lần đầu tiên tôi thấy sợ. Tôi đã suýt la hoảng, nhưng kịp kềm chế.
Không, tôi không phải trẻ con. Tôi không nhớ mình là trẻ con như thế nào. Mặc dù tôi không sợ người chết, nhưng ban đêm đi băng qua nghĩa địa thì tôi sợ. Những người chết nằm trên mặt đất không làm tôi sợ, nhưng những ai nằm trong lòng đất, thì có. Nỗi sợ trẻ thơ. Nó vẫn còn đó. Mặc dù… mặc dù tôi nghĩ, trẻ em không biết sợ gì.
Belarus được giải phóng. Khắp nơi là xác lính Đức, xác lính ta đã được quy tập trong nghĩa trang liệt sĩ, còn thi thể của chúng nằm đó khá lâu, đặc biệt là vào mùa đông. Trẻ con chạy ra đồng nhìn người chết. Và ngay đó, cách không xa, chúng tiếp tục chơi đánh trận hay những tên cướp biển Cô-dắc.
Tôi ngạc nhiên, khi một thời gian dài, giấc mơ về người Đức bị giết lại xuất hiện. Thật bất ngờ.
Nó truy đuổi tôi hàng chục năm trời.
Tôi có con trai, nó đã là một người đàn ông trưởng thành. Khi nó còn nhỏ, có một ý nghĩ mãi dày vò tôi - kể lại… Kể cho nó về chiến tranh. Nhưng khi con trai gặng hỏi, tôi lại tảng lờ đi. Tôi thích đọc cho con nghe chuyện cổ tích, tôi muốn con mình có tuổi thơ. Khi nó lớn lên, tôi vẫn không muốn nói với nó về chiến tranh. Có thể lúc nào đó tôi sẽ kể con nghe giấc mơ của mình. Có thể… Tôi không chắc lắm.
Không nên phá hủy thế giới của con trẻ. Một thế giới không có chiến tranh. Những ai không thấy con người giết con người, sẽ là những người hoàn toàn khác…