Anya Korzun - 2 tuổi
Hiện là nhân viên sở thú
Tôi nhớ hôm chiến tranh kết thúc. Ngày 9 tháng Năm năm 1945.
Những người đàn bà chạy vào vườn trẻ:
- Các con ơi, chiến thắng rồi! Chiến thắ-ắ-ắ-ng!
Tất cả cười và khóc. Khóc và cười.
Họ bắt đầu hôn tất cả chúng tôi. Những người đàn bà xa lạ. Họ hôn và khóc. Người ta mở loa truyền thanh. Tất cả cùng lắng nghe. Còn chúng tôi, những đứa bé, chẳng hiểu loa nói gì. Chúng tôi chỉ hiểu niềm vui toát ra từ đó, từ cái đĩa đen của loa truyền thanh. Những người lớn bế bổng đứa nào đó trên tay. Đứa khác thì tự trèo lên. Chúng tôi cồng kênh nhau thành cầu thang, chỉ đứa thứ ba hay thứ tư mới với được tới cái đĩa đen và hôn nó. Sau đó đổi cho đứa khác. Tất cả đều muốn hôn “chiến thắng”…
Buổi tối có bắn pháo hoa. Bầu trời tỏa sáng. Mẹ mở cửa sổ và khóc:
- Con gái ơi, hãy nhớ khoảng khắc này suốt đời.
Khi cha tôi từ mặt trận trở về, tôi sợ ông. Ông cho tôi kẹo và bảo:
- Hãy gọi ba đi.
Tôi nhận kẹo, nhưng trốn xuống gầm bàn:
- Bác…
Trong suốt chiến tranh tôi không có cha. Tôi lớn lên cùng mẹ và bà. Và dì. Tôi không thể tưởng tượng ba sẽ làm gì trong nhà chúng tôi?
Mà ông thì về với cây súng trường.