Sư gia quản lý tiền kho của Tri huyện Định Viễn tên là Ngô, xuất thân tú tài, vì thi cử đỗ đạt nhiều lần không thành, đành phải ủy thân làm sư gia cho Tôn Tri huyện, dựa vào ngòi bút để kiếm chén cơm manh áo. Lúc nãy hắn vừa chuẩn bị rửa chân đi ngủ, đột nhiên trước mắt hoa lên, liền ngất đi. Đợi khi tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong một căn phòng xa lạ, đối diện có một nam tử xa lạ đang ngồi.
“Ngươi là ai?” Ngô sư gia kinh hãi, hắn vừa muốn đứng dậy, chân bỗng nhiên tê dại, cả người "bịch" một tiếng quỳ xuống đất. Hắn thẫn thờ nhìn nam tử đối diện, trong lòng hết sức bồn chồn bất an.
Nam tử đối diện đương nhiên là Lý Duy Chính. Hắn liếc nhìn tên sư gia này một cái, lấy thẻ bài Cẩm y vệ ra lướt qua trước mắt hắn, lạnh lùng nói: “Có người mật báo Tri huyện của các ngươi tham gia vào vụ án mưu phản của Lý Thiện Trường, ta phụng mệnh đến đây điều tra. Nếu ngươi không chịu hợp tác, ta sẽ liệt ngươi vào đồng đảng của Lý Thiện Trường.”
Ngô sư gia thấy người tới lại là Cẩm y vệ, hơn nữa còn là điều tra vụ án Lý Thiện Trường, hắn sợ đến mức toàn thân run rẩy, nước mũi nước mắt chảy ròng ròng, dập đầu liên tục nói: “Cầu lão gia khai ân, phía trên con có mẹ già chín mươi, phía dưới có con thơ ba tuổi, đều phải trông cậy vào con nuôi dưỡng, cầu lão gia khai ân, ngàn vạn lần đừng giết con.”
“Giết hay không giết ngươi, còn xem biểu hiện của ngươi thế nào.” Lý Duy Chính cười âm hiểm: “Ta cần biết tất cả tư liệu bối cảnh của Tri huyện các ngươi, nói hết tất cả những gì ngươi biết ra, ta coi như tối nay ngươi chỉ nằm mơ một giấc. Bằng không... hắc hắc!”
“Con nói! Con nói!” Ngô sư gia biết Tôn Tri huyện có chút bối cảnh, rất có thể chính là bối cảnh đó đã nhúng chàm vào vụ án Lý Thiện Trường. Hắn không hề nghi ngờ, liền nói: “Tôn Tri huyện này là người thân xa của Tả Đô Ngự sử Chiêm Huy, nguyên là Tri phủ Trì Châu, vì kho quan bị trộm nên bị biếm thành Chủ bạ huyện Giang Ninh. Có một lần hắn uống rượu đắc ý nói lỡ lời, nói rằng sở dĩ hắn có thể từ Chủ bạ huyện Giang Ninh thăng lại làm Tri huyện Định Viễn, là vì Tần Vương Chu Sảng đã đánh tiếng với Lại bộ.”
"Tần Vương Chu Sảng!" Bốn chữ này giống như một đốm lửa chiếu sáng góc tối, Lý Duy Chính dường như nghĩ tới điều gì đó. Tần Vương Chu Sảng là con trai thứ của Chu Nguyên Chương, nếu Chu Tiêu bị ám sát tử vong, dựa theo chế độ đích trưởng tử kế thừa, rất có thể chính là hắn sẽ kế thừa hoàng vị.
Lý Duy Chính chắp tay sau lưng thầm suy nghĩ: “Chẳng lẽ vụ ám sát tại Định Viễn không phải do Yên Vương làm, mà là do tên Tần Vương Chu Sảng này gây ra?”
Lý Duy Chính đột nhiên cảm thấy hơi mơ hồ. Vì hắn biết trong lịch sử là Yên Vương Chu Đệ cướp giang sơn của cháu mình, nên tiềm thức đã áp đặt vụ ám sát lên người Chu Đệ, hơn nữa xét cả về tình lẫn lý đều thông suốt. Nhưng thu hoạch ngoài ý muốn hôm nay lại có được manh mối về Tần Vương Chu Sảng.
Nhưng nếu Tần Vương Chu Sảng muốn ám sát Thái tử, hắn không có lý do gì phải giá họa cho Lam Ngọc, thậm chí cũng không cần phải ám sát ở huyện Định Viễn. Đi về phía nam thêm một chút, nơi hoang vắng hơn, dễ ra tay hơn, điều này lại giải thích thế nào?
Lý Duy Chính nhất thời chưa nghĩ thông, liền tạm thời bỏ qua chuyện này, lại quay về vụ án trước mắt. Rõ ràng là hai người nhà trong phủ Lam Ngọc mất tích, một kẻ trộm mật thư cất giấu đi, mà kẻ còn lại vì cho vay hai mươi quan tiền mà biết được chuyện này, để được ban thưởng nên lấy cớ đi đòi tiền rồi vào kinh tố giác. Kết quả dẫn đến việc Tôn Tri huyện đột ngột khám xét, mà nhà họ Lam lại không báo án. Từ đó có thể suy ra, Tôn Tri huyện này quả thật là được người chỉ thị. Chẳng lẽ kẻ chỉ thị này chính là Tần Vương Chu Sảng hay sao?
Hắn không biểu lộ cảm xúc gì, lại hỏi sư gia kia: “Vậy ta hỏi ngươi, mấy ngày nay Tri huyện các ngươi có hành vi gì khác thường không?”
“Lão gia có thể nói cụ thể hơn chút được không.” Ngô sư gia run rẩy hỏi.
“Cụ thể hơn chút à, thời gian là khoảng năm ngày trước, Tri huyện của các ngươi có đi gặp ai không?”
"Năm ngày trước?" Ngô sư gia chìm vào suy tư. Trong đầu hắn bỗng lóe lên, lập tức nói: “Đúng rồi, Tôn Tri huyện không lâu sau khi đến huyện Định Viễn đã mua một tòa ngoại trạch. Mấy ngày trước hắn luôn sai người đưa cơm đến ngoại trạch, vợ hắn tưởng Tôn Tri huyện nuôi bồ nhí bên ngoài, từng làm loạn một đêm, sau đó thì yên ắng trở lại.”
“Còn gì nữa?”
“Còn nữa...” Ngô sư gia nghĩ ngợi, bỗng nhiên lại hậm hực nói: “Còn nữa là chuyện Tôn Tri huyện tham ô, còn nữa tên khốn này lại có thói đoạn tụ, lần trước khi con đi tắm...”
“Được rồi!” Lý Duy Chính ngắt lời hắn, “Ngươi thể hiện rất tốt. Bây giờ ta cần ngươi dẫn tùy tùng của ta đến ngoại trạch của hắn, sau đó nói rõ manh mối về việc tham ô của Tôn Tri huyện. Những việc còn lại không liên quan tới ngươi nữa. Ngoài ra việc điều tra của ta là tiến hành bí mật, ngươi không được nói với ai cả, bao gồm cả vợ ngươi, hiểu chưa?”
“Tiểu nhân hiểu, tiểu nhân dẫn đường ngay.” Ngô sư gia hoảng hốt đáp lời, dẫn Dương Ninh đi rồi.
---❊ ❖ ❊---
Khoảng nửa canh giờ sau, Dương Ninh trở về, Ngô sư gia đã được đưa về nhà. Dương Ninh mang lại tin tức xác thực.
“Khởi bẩm thủ lĩnh, trong trạch viện đó đã không còn người. Tôi tra tấn một tên hạ nhân, hắn nói mấy ngày trước ở đó từng ở hơn mười người, ba ngày trước đã rời đi, không rõ tung tích.”
Lý Duy Chính nhíu mày, không rõ tung tích, điều này khiến hắn truy tra thế nào? Hắn chắp tay sau lưng đi lại mấy bước, kiên quyết hạ quyết tâm, xem ra chuyện này không thể không tìm tên Tôn Tri huyện kia.
Lúc này vừa tới giờ Tý, thời hiện đại chính là thời điểm cao trào của cuộc sống về đêm, nhưng đầu thời Minh giải trí thiếu thốn, tất cả mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ. Trong huyện thành vắng lặng như tờ, sương đen bao trùm khắp các con phố ngõ nhỏ, chỉ thỉnh thoảng nghe tiếng người canh đêm gõ mõ gọi: "Đóng chặt cửa sổ, phòng hỏa phòng trộm".
Lý Duy Chính và Dương Ninh đã tới cửa sau của huyện nha, bên trong tường là hậu hoa viên của Tri huyện, tường cao vút, khó mà vượt qua. Dương Ninh liếc mắt nhìn, thoáng thấy một cái cây to sát tường viện, hắn chỉ tay, thấp giọng nói: “Thủ lĩnh, lên từ chỗ kia.”
Dương Ninh dựa vào gốc cây nhún người, nhẹ nhàng bay lên đầu tường. Hắn lấy từ thắt lưng ra một cuộn dây thừng, ném mạnh xuống dưới: “Thủ lĩnh, thắt vào thắt lưng, tôi kéo ngài lên.”
Lý Duy Chính lắc đầu, trực tiếp trèo lên cây, nhảy lên tường bao. Hắn quan sát tình hình xung quanh rồi nói: “Được rồi, chúng ta xuống thôi.”
Vượt qua tường bao, phía sau dễ dàng hơn nhiều. Dựa vào sự quen thuộc của Lý Duy Chính đối với huyện nha, họ rất nhanh đã tìm được phòng ngủ của Tôn Tri huyện mà Trương Nhị Hổ đã chỉ điểm.
Phòng ngủ nằm ở chính giữa một dãy nhà cấp bốn, cửa sổ sau đối diện với hoa viên. Hai người trốn dưới một bụi trúc xanh, "cạch" một tiếng, Dương Ninh cạy mở cửa sổ sau, một mùi hương u tịch lập tức bay ra. Trong phòng rất yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng ngáy nhẹ. Dương Ninh vào trước, lát sau, hắn gật đầu với Lý Duy Chính, Lý Duy Chính tung mình nhảy vào phòng, nhẹ nhàng như không, không một tiếng động.
"Tốt." Lý Duy Chính càng ngày càng hài lòng với bản thân.
“Ai!” Trong bóng tối đột nhiên có tiếng quát, nhưng ngay sau đó liền im bặt, chỉ nghe thấy tiếng "ư ư" của một nam một nữ. Lý Duy Chính tìm một chiếc ghế thái sư ngồi xuống, nhìn Tôn Tri huyện Định Viễn trong bóng tối với vẻ mặt nửa cười nửa không.
Tôn Tri huyện cởi trần, thân hình béo mập, hắn quỳ nửa người trên đất, thân thể bị Dương Ninh chế ngự, không nói ra lời, trong mắt cháy lên ngọn lửa giận dữ ngút trời, nhìn chằm chằm Lý Duy Chính.
“Ngươi không cần phẫn nộ, rất nhanh ngươi sẽ phải khóc thôi.” Lý Duy Chính tháo thẻ bài Cẩm y vệ, xoay mặt không chữ lại trước mặt Tôn Tri huyện, lạnh lùng nói: “Phụng lệnh thượng cấp, đặc biệt đến đây điều tra vụ án tham ô của Tri huyện Định Viễn Tôn Hạo khi còn ở phủ Trì Châu.”
Sự phẫn nộ trong mắt Tôn Tri huyện lập tức biến thành nỗi kinh hoàng tột độ. Khi còn ở Trì Châu, hắn từng tham ô số lượng tiền lớn trong kho quan, để che đậy tội ác, hắn đã chỉ thị cho đại đạo Trì Châu Phi Thử trộm kho quan. Tuy bị giáng chức làm Chủ bạ nhưng lại giữ được tính mạng, chuyện này vô cùng bí mật, hơn nữa tên Trì Châu Phi Thử kia cũng đã chết, vốn tưởng chuyện này đã trót lọt, không ngờ lại đột nhiên bị vạch trần.
Tôn Tri huyện sợ tới mức hàm răng đánh vào nhau lập cập, kêu lách cách. Ngay bên cạnh công án đại đường của hắn, da người của vị Tri huyện Định Viễn tiền nhiệm được nhồi rơm vẫn còn rất mới, mới có mấy ngày mà giờ đã đến lượt chính mình rồi sao?
Không cần Dương Ninh khống chế, Tôn Tri huyện đổ gục xuống đất như một đống bùn nhão. Dương Ninh vô cùng nhanh chóng lục soát một vòng trong phòng, dựa theo manh mối mà Ngô sư gia cung cấp, Dương Ninh trong phút chốc đã lấy ra ba mươi thỏi vàng từ khe giường và vách ngăn, mỗi thỏi nặng khoảng trăm lạng, tính ra đủ ba ngàn lạng vàng, còn có một số thư từ qua lại.
Lý Duy Chính cầm lấy một phong thư, lấy tờ giấy viết thư ra nhanh chóng xem qua, không khỏi cười lạnh nói: “Chứng cứ xác thực, Tôn Tri huyện còn gì muốn nói không?”
Tôn Tri huyện toàn thân run rẩy, nằm rạp trên đất không nói được câu nào, trong mắt lộ ra thần sắc tuyệt vọng. Tội tham ô sáu mươi lạng bạc là chết, trước khi tới huyện Định Viễn nhậm chức, hắn vừa mới đổi số tiền tham ô qua các năm thành vàng, còn chưa kịp ấm chỗ thì đã bị Cẩm y vệ lục soát ra, hắn còn có thể sống nổi sao? Lý Duy Chính liếc nhìn hắn, bỗng nhiên lại cười nói: “Đương nhiên, ta cũng có thể coi như không nhìn thấy gì, tất cả tùy thuộc vào mức độ hợp tác của ngươi.”
“Ngài nói có giữ lời không?” Tôn Tri huyện trong tuyệt vọng lại nhìn thấy hy vọng sống, hắn ngồi dậy hỏi với giọng run rẩy.
Lý Duy Chính chậm rãi cúi đầu, nhìn chằm chằm vào mắt hắn thấp giọng hỏi: “Những người ở ngoại trạch của ngươi mấy ngày trước rốt cuộc là do ai phái tới?”
Tôn Tri huyện toàn thân run lên, trong mắt thoáng qua vẻ kinh hãi. Hắn bỗng hiểu ra, tên Cẩm y vệ trước mắt này không phải tới điều tra việc hắn tham ô, mà là vì bức thư mất tích trong phủ Lam Ngọc. Hắn, hắn làm sao biết mình cũng tham gia vào vụ này?
Việc tham ô bị khui ra, hắn chắc chắn phải chết, nhưng phản bội Tần Vương, hắn cũng không sống nổi. Tôn Tri huyện trong lòng vô cùng mâu thuẫn, hắn cúi đầu, cơ mặt trên mặt méo mó, dường như đau khổ đến cực điểm.
Lý Duy Chính lạnh lùng nhìn hắn, đợi chờ câu trả lời. Hắn biết, Tôn Tri huyện chắc chắn sẽ có một lựa chọn. Tôn Tri huyện nuốt nước miếng, bỗng nhiên nói: “Nếu tôi nói ra, ngài có thể để lại cho tôi chút gì không?”
Lý Duy Chính dùng chân hất mười thỏi vàng ra, đẩy về phía hắn.
“Được thôi! Tôi nói.” Tôn Tri huyện đòi lại một phần vàng chỉ là để thăm dò thái độ của Lý Duy Chính, xem liệu hắn có thực sự quan tâm đến việc mình tham ô hay không. Hắn đã trả lại ngàn lạng vàng, điều đó cho thấy hắn không phải đến vì việc tham ô của mình, một tảng đá trong lòng nhẹ bớt. Hắn lại nói: “Nếu tôi nói ra, hy vọng các ngài có thể giữ bí mật giúp tôi.”
Lý Duy Chính vẫn không nói một lời, lạnh lùng nhìn hắn.
Tôn Tri huyện nghiến răng liền nói: “Là người do Tần Vương phái tới, tôi chỉ biết kẻ cầm đầu là một văn sĩ khoảng bốn mươi tuổi, trên mũi có một nốt ruồi thịt, bọn họ ba ngày trước đã tới phủ Hoàng Châu, những cái khác tôi không biết nữa.”
Lý Duy Chính ra hiệu cho Dương Ninh, hai người mang đi hai mươi thỏi vàng, nhanh chóng biến mất trong màn đêm. Trong phòng, ánh trăng lạnh lẽo, đổ lên khuôn mặt tái nhợt vô hồn của Tôn Tri huyện.