Người đàn ông bán tin tức đã đi rồi, để lại cho Lý Duy Chính một xấp danh sách dày sáu trang cả mặt trước lẫn mặt sau. Đó đều là sổ đăng ký của các nhà trọ, nghĩa là trong nửa tháng nay, đã có liên tiếp sáu tốp người tới trấn Dương Lộ để thăm dò tin tức về gia tộc họ Nghiêm. Con số này còn chưa bao gồm những kẻ không mua tin tức. Thế nhưng người đàn ông này làm việc rất kỹ lưỡng và thấu đáo, không chỉ ghi lại số lượng, tên tuổi mà ngay cả đặc điểm diện mạo của kẻ cầm đầu, cũng như hành tung của chúng khi đến trấn đều được ghi chép vô cùng rõ ràng. Một phong thư nhỏ nhoi vậy mà lại kéo tới bao nhiêu kẻ tranh đoạt, Lý Duy Chính không khỏi cảm thán sự khốc liệt trong các cuộc đấu đá quyền lực tại Đại Minh, đồng thời cũng bội phục tư duy tỉ mỉ của kẻ "bao đả thính" này.
Chàng chậm rãi đi tới bên cửa sổ, chăm chú nhìn một bóng đen đang vội vã đi ngang qua con phố. Lý Duy Chính trầm tư một lát rồi gọi: "Dương Ninh!"
Dương Ninh bước tới chắp tay: "Ngũ ca, có việc gì xin cứ phân phó."
"Đi giết tên bán tin tình báo vừa rồi cho ta, ra tay phải sạch sẽ gọn gàng một chút."
Lý Duy Chính nói một cách nhẹ nhàng bâng quơ, Dương Ninh lại sửng sốt, nhìn chàng một lúc lâu không phản ứng kịp. Lý Duy Chính mỉm cười nhạt: "Người khác không ngu xuẩn như hắn nói, mà bản thân hắn cũng sẽ không chỉ cam lòng nhận lấy một hai quan tiền. Hắn đã vì tiền mà bán đứng người khác, thì cũng sẽ bán đứng chúng ta. Đi giết hắn đi, chúng ta không thể để lại hậu họa."
"Tuân lệnh!" Dương Ninh hiểu ra, hắn không đi cửa chính mà nhảy qua cửa sổ, cúi người phóng vút đi dọc theo sống mái nhà. Khoảng nửa canh giờ sau, Dương Ninh trở lại, trong tay cầm hai trăm quan tiền, vẻ mặt áy náy nói: "Ngũ ca, thật xin lỗi, hai trăm quan tiền này tôi thật sự không cam lòng đưa cho hắn."
Lý Duy Chính nhận lấy tiền, lại trở về bên bàn đọc sách, cẩn thận nghiên cứu số tài liệu thu được. Những người trọ tại đây phần lớn đều dùng danh tính giả, ví dụ như Du Bình cải danh thành Du Thắng, thương nhân kinh thành, hai ngày trước đã rời khỏi trấn Dương Lộ.
Lúc này, ánh mắt Lý Duy Chính dừng lại ở trang thứ ba: Thương nhân trà Thái Nguyên Triệu Vô Kỵ, tổng cộng mười bốn người, ở tại khách sạn Vũ Hồ. Thông tin ghi rất rõ ràng: Triệu Vô Kỵ, văn sĩ trung niên, ít nói, một bên cánh mũi có mọc một nốt thịt thừa.
Sáng sớm hôm sau, Lý Duy Chính bị tiếng gõ cửa đánh thức. Dương Ninh đang ở gian ngoài đã mở cửa, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng của chưởng quầy, giọng ông ta vẫn như thường lệ, trong sự cung kính lộ ra niềm vui sắp phát tài.
"Hai vị gia, cô nương Hàn Diệu Diệu nổi tiếng nhất huyện thành đã tới trấn chúng ta tiếp khách ba ngày, hai vị có cần ta sắp xếp không?"
Lý Duy Chính mỉm cười, xem ra tối qua Dương Ninh đã xử lý rất sạch sẽ. Chàng khoác áo đi ra, nói với chưởng quầy: "Chuyện tìm cô nương chúng ta không có hứng thú, ta lại muốn hỏi, khách sạn Vũ Hồ nằm ở đâu?"
Chưởng quầy ngẩn ra, có chút khẩn trương hỏi: "Khách quan muốn đổi khách sạn sao?"
"Không phải, ta có một người bạn ở đó, ta muốn tới thăm hắn."
Chưởng quầy thở phào nhẹ nhõm rồi cười nói: "Khách sạn Vũ Hồ cách chúng ta không xa, tới đại lộ đi thẳng về hướng tây hai trăm bước là thấy. Thế nhưng tấm biển treo trên mặt phố lại là tửu lâu Vũ Hồ, thật ra đều là một nơi cả, phía trước là tửu lâu, phía sau là khách sạn."
"Đa tạ. Chúng ta ra ngoài dạo một chút, tối mới về, phòng không cần dọn dẹp, chỉ cần đun cho chúng ta ít nước nóng là được."
Lý Duy Chính dẫn Dương Ninh rời khỏi khách sạn. Đến ban ngày, họ mới nhìn rõ tình hình trấn Dương Lộ. Trấn nhỏ không lớn, chỉ có một con phố chính. Vì nằm trên giao lộ trọng yếu từ Hồ Quảng đi Trung Đô, nên thương mại ở trấn rất phồn hoa. Hai bên phố nào là khách sạn, tửu lâu, kỹ viện, sòng bạc, tiệm cầm đồ, ngân hàng san sát nối tiếp nhau. Đi về phía tây khoảng hai trăm bước, quả nhiên nhìn thấy một tấm biển hiệu to như cái đấu: Tửu lâu Vũ Hồ, bên dưới còn một hàng chữ nhỏ: "Bên trong có khách sạn". Hai người vừa tới cửa khách sạn, một tên tiểu nhị nhiệt tình đón ra: "Hai vị tới ăn sáng sao? Tiệm nhỏ cái gì cũng có, bao tử, màn thầu, bánh nướng, quẩy, sữa đậu nành, tàu phớ, điểm tâm, bánh ngọt, rau xào, thịt bò sốt, cam đoan các vị ăn xong đều hài lòng."
"Được, tìm cho chúng ta chỗ ngồi ở đại sảnh tầng một, chúng ta thích náo nhiệt."
"Vâng ạ! Hai vị theo tiểu nhân." Tên tiểu nhị dẫn họ vào đại sảnh, trong sảnh rất náo nhiệt, chật kín khách ăn sáng, đủ loại giọng nói từ khắp nơi. Đa số đều là khách ở khách sạn Vũ Hồ. Lý Duy Chính quét mắt một vòng, không nhìn thấy mục tiêu mình cần tìm. Hai người chọn một chỗ ngồi cạnh cầu thang, gọi hai đĩa bánh bao và hai bát tàu phớ, lại gọi thêm mấy món nguội và một vò rượu. Lúc này, Lý Duy Chính liếc mắt ra hiệu cho Dương Ninh nhìn lên lầu, Dương Ninh hiểu ý, nhanh chóng lên lầu.
Theo tài liệu của tên "bao đả thính" kia, kẻ cạnh tranh ở trong khách sạn này có hai tốp. Một tốp là mười bốn người do Tần Vương phái tới, tốp còn lại không biết là do ai phái tới, khoảng mười người, cải trang thành tiêu sư hành cước, kẻ cầm đầu là một gã đầu trọc, tướng mạo cực kỳ hung ác.
Một lát sau, Dương Ninh không lộ chút dấu vết đi xuống, hất hàm về phía sau với Lý Duy Chính. Một tràng tiếng bước chân vang lên, chỉ thấy trên cầu thang bước xuống một nhóm người, ai nấy đều vạm vỡ, bước đi mạnh mẽ. Trong đó một kẻ cầm một lá cờ tiêu, kẻ cầm đầu quả nhiên là một gã đầu trọc, khoảng năm mươi tuổi, mắt như chuông đồng, miệng rộng hoác như chậu máu, vẻ ngoài vô cùng hung ác.
Lý Duy Chính và Dương Ninh cúi đầu ăn cơm không nói lời nào. Nhóm người như một cơn gió lướt qua bên cạnh họ. Lý Duy Chính liếc mắt nhìn, mới phát hiện ngoài cửa dắt tới một đàn ngựa, còn có mấy xe tiêu. Họ lần lượt lên ngựa, thúc ngựa phi nước đại về phía bắc.
"Tiểu nhị, hỏi ngươi một chuyện." Lý Duy Chính gọi tên tiểu nhị lại, cười nói: "Không biết ở đây có vị thương nhân nào buôn bán trà không?"
"Buôn bán trà?" Tiểu nhị gãi gãi đầu. Lúc này bên cạnh có một vị thực khách tiếp lời: "Hai hôm trước đúng là có một thương nhân trà từ Thái Nguyên tới, hình như họ Triệu, dẫn theo hơn mười tùy tùng, trời chưa sáng đã trả phòng rời đi rồi."
"Ồ! Đa tạ." Lý Duy Chính chắp tay, lại ngồi xuống tiếp tục ăn cơm. Một lát sau, hai người để lại một nắm tiền rồi rời khỏi tửu lâu. Hiện tại tất cả mọi người đều lần lượt rời đi, tất nhiên là đã nhận được tin tức gì đó. Mà ở trấn Dương Lộ muốn nhận được tin tức, chỉ có thể là một nơi, đó chính là quê nhà của kẻ trộm thư - Nghiêm Thực. Hai người quay về khách sạn, cưỡi ngựa phi như bay tới thôn Tam Mộc, nơi gia tộc họ Nghiêm tọa lạc.
Thôn Tam Mộc cách trấn chỉ có năm sáu dặm, chớp mắt đã tới. Từ xa đã nhìn thấy ba cây bưởi khổng lồ cao chót vót, cao tới mấy chục trượng, tán lá sum suê, như thể ba người khổng lồ đứng sừng sững giữa trời đất, đây cũng là nguồn gốc tên gọi của thôn Tam Mộc.
Cách cổng thôn trăm bước, Lý Duy Chính bỗng nhiên ghìm ngựa. Chàng nhìn thấy từ xa, dưới ruộng ven đường có hai chiếc xe tiêu bị lật, một nhóm dân làng vừa nghe tin chạy tới, đang vây quanh ven đường chỉ trỏ bàn tán về những chiếc xe tiêu.
"Ngũ ca, trên đất có vết máu." Dương Ninh mắt sắc, liếc mắt đã phát hiện một vệt máu ven đường. Hắn nhảy xuống ngựa, rạp người xuống đất ngửi ngửi, khẩn trương nói: "Mùi rất tươi, hình như vừa mới xảy ra xong."
Lý Duy Chính lập tức nhìn quanh bốn phía. Đột nhiên, chàng nhìn thấy ở một bìa rừng cách đó ba dặm, mấy con ngựa như một cơn gió lao vào trong rừng.
"Nếu ta đoán không sai, chắc chắn là người của Tần Vương ra tay."
Lý Duy Chính thúc mạnh dây cương, phóng tới phía bìa rừng. Vừa đi chưa được mấy bước, từ phía không xa truyền tới tiếng ngựa hí, một con ngựa chạy ngược trở về, có lẽ là con ngựa trốn thoát quyến luyến chủ nên quay lại. Trên yên ngựa treo một cái túi da, Lý Duy Chính tiện tay tháo túi da, thúc ngựa cùng Dương Ninh tiếp tục lao về phía trước. Một lát sau, hai người phóng tới bìa rừng, nhưng bỗng đột ngột ghìm ngựa. Chỉ thấy trong một cái ao nước bên bìa rừng nổi đầy thi thể, chính là đám tiêu sư đã nhìn thấy ở tửu lâu Vũ Hồ.
"Ngũ ca, hình như chỉ có chín cái xác, sao lại thiếu một người?" Dương Ninh đưa mắt nhìn quanh, phát hiện ở phía đông cái ao có một vệt nước kéo vào trong bụi rậm. Hắn phi tới xem xét, đột nhiên đứng dậy lớn tiếng gọi: "Ngũ ca mau tới đây, ở đây có một người, hình như vẫn còn một hơi thở."
Lúc này, Lý Duy Chính đang xem xét cái túi da bên đường, vừa mở ra liền nghe thấy tiếng gọi, chàng lập tức nhét túi da vào túi ngựa, thúc ngựa lao nhanh tới. Chỉ thấy trong đám cỏ nằm một người, chính là gã đại hán đầu trọc cầm đầu kia. Hắn đã mất một chân, một thanh kiếm đâm từ sau lưng xuyên qua ngực trước. Đúng lúc Lý Duy Chính tới gần, hắn vừa vặn tắt thở.
"Hắn nói gì không?"
Dương Ninh đứng dậy, thở dài nói: "Hắn không nói gì cả."
"Khám xét trên người hắn xem có gì không, ví dụ như lệnh bài các thứ."
"Tôi đã xem qua, dây bị cắt đứt một nửa, lệnh bài đã không còn nữa, tất cả mọi thứ trên người đều đã bị cướp sạch." Dương Ninh vô cùng bất lực, hung thủ ra tay tàn độc, không để lại bất cứ thứ gì.
Lý Duy Chính thấy một đám dân làng đang chạy tới phía này, liền nói ngay: "Đi mau, có người tới."
Hai người xoay đầu ngựa vừa định đi, đột nhiên, Lý Duy Chính phát hiện khuôn mặt của người đàn ông này dường như có chút kỳ quái, một bên má phồng lên rất lớn. Chàng trong lòng lay động, lập tức nhảy xuống ngựa, ngồi xổm xuống bên cạnh tử thi. Chàng chậm rãi cạy miệng người chết ra, đưa ngón trỏ vào trong miệng khẽ móc một cái.
Đây là cái gì?