Ánh sáng mờ mịt chiếu vào, căn phòng như bị bao phủ trong làn nước trong veo, nửa sáng nửa tối.
Lâm Phược tỉnh giấc, mở mắt nhìn thấy Tống Giai đang ngắm nhìn mình. Đôi mắt nàng trong làn nắng sớm đẹp vô ngần, trong trẻo không chút tạp chất. Chàng và Tống Giai dây dưa nửa đêm đến tận tờ mờ sáng mới ngủ, nhìn ánh sáng u minh trong phòng, tưởng rằng mới chỉ sớm mai, liền nghi hoặc hỏi: “Ta ngủ bao lâu rồi?”
“Ái chà, chàng đã ngủ cả một ngày trời, tà dương đã lặn sau núi phía tây rồi, chàng còn hỏi ngủ bao lâu?” Tống Giai mỉm cười yểu điệu, nghiêng người bò lên trên người Lâm Phược, thân thể trần trụi khiến Lâm Phược cảm nhận được làn da nàng mịn màng và trơn láng như lụa là.
“Vậy sao nàng còn nằm ườn trên giường với ta?” Lâm Phược ôm lấy vòng eo phong doanh của Tống Giai, không nhịn được mà xoa nắn bờ mông có độ đàn hồi căng đầy của nàng.
Thịt trên mông Tống Giai dày dặn, bão mãn và đầy sức đàn hồi, non nị vô cùng, như thể giao thể. Đặc biệt là lúc nàng chống tay lên giường, ưỡn eo để Lâm Phược “phù xử nhi nhập”, sóng mông tựa như gợn nước, khiến người nhìn thấy mà mỹ bất thắng thu.
Ngoài đôi mắt kiều mị kia ra, Lâm Phược thích nhất chỗ này của Tống Giai.
Tống Giai bị Lâm Phược sờ mông khiến lòng ngứa ngáy, nửa nằm trên người chàng, như con cá quẫy trong nước nông, nói: “Ta tỉnh dậy đúng lúc nhìn thấy tà dương soi bóng bên cửa sổ, cảnh đẹp đang độ, sao nỡ rời giường?” Nàng chống tay lên ngực Lâm Phược, nói tiếp: “Lần này là phải dậy rồi, bụng đói xẹp cả xuống đây này.”
“Đã vào đêm rồi, hà tất phải mặc lại y phục, rồi lại cởi ra?” Lâm Phược giữ eo Tống Giai, không cho nàng xuống giường.
Tống Giai đưa tay xuống sờ, phía dưới Lâm Phược đã long tinh hổ mãnh dựng đứng cả lên, nàng cười hơi thẹn thùng: “Chàng thật là đói đến phát hoảng rồi.” Nghe trong viện không có động tĩnh gì, hiểu rằng kẻ khác sẽ không không biết điều mà đến quấy rầy, nàng cưỡi lên người Lâm Phược, thân mình đứng thẳng dậy, ngồi xuống “phù xử”, vừa mới học theo dáng vẻ ma sát chuyển động hai cái, đã nghe trong viện có người đi vào, hóa ra là Cao Tông Đình cách cửa sổ cao giọng bẩm báo: “Phù Lương cấp báo, Trì Châu quân đại bại ở bờ bắc……”
Mất hứng cực độ, Lâm Phược và Tống Giai chật vật xuống giường mặc y phục, cũng chẳng kịp rửa mặt chải đầu, vội vàng chạy tới đại đường nghị sự.
Tô Đình Chiêm đã rút quân khỏi Phù Lương, Ngu Văn Bị dẫn bộ tiến trú Phù Lương, khiến tín đạo từ Trì Châu về phía tây qua Phù Lương tới Thượng Nhiêu cứ thế được đả thông. Dẫu là vậy, tin tức Trì Châu quân đại bại cũng phải mất một ngày một đêm mới truyền tới Thượng Nhiêu.
Tin báo từ Phù Lương truyền tới chỉ viết về việc Trì Châu quân đại bại ở bờ bắc, lúc truyền tin, kết quả của các thành Tùng Dương, Nghi Thành, Tiềm Sơn vẫn chưa ngã ngũ.
Lâm Phược cùng Tống Giai đi vào, Phó Thanh Hà, Cao Tông Đình cùng những người khác đã tụ tập ở đây, tương quan tin tức trên báo được đánh dấu trực quan lên bản đồ.
“Mật hàm của chủ công gửi tới Tùng Dương là vào đêm hai mươi ba, Nhạc Lãnh Thu lưu lại bờ bắc, lại bảo Đặng Dũ vượt sông sang bờ nam hiệp trợ Nhạc Trì, có thể thấy Nhạc Lãnh Thu vào ngày hai mươi ba vẫn chưa để tâm tới lời của chủ công,” Cao Tông Đình nói, “Ngày hai mươi tư, Tử Ngang ở Lư Châu phái người đi thúc giục Nhạc Lãnh Thu điều binh bắc thượng, nhưng Nhạc Lãnh Thu trì hoãn không quyết, đến rạng sáng ngày hai mươi lăm phía Giang Châu đột nhiên vượt sông, Nhạc Lãnh Thu cũng chưa có định sách. Nhạc Lãnh Thu bị ép phải ứng phó thương xúc, binh mã chia làm ba đường tiến bức Giang Châu nam bắc, họa căn chính là chôn ở đây!”
Lâm Phược không quan tâm tới thắng bại của Trì Châu quân, hỏi: “Binh Giang Châu có khả năng thừa dịp Trì Châu quân đại bại mà yểm tập Lư Châu hay không?”
“Ví như yểm tập Lư Châu, ta cho rằng Xa Văn Trang có khả năng sẽ chiếm đoạt Giang Hạ trước,” Cao Tông Đình phân tích, “Lúc Trì Châu bại trận ở bờ bắc, Tồn Tín tương quân dẫn đệ tam thủy doanh nhiều nhất cũng chỉ hành quân tới Lư Giang, nghe tin Trì Châu bại trận, đệ tam thủy doanh lập tức hành chỉ Ô Lư Giang. Lư Châu tuy nói binh lực ít, nhưng có đệ tam thủy doanh tựa vào, Lư Châu hẳn không có đại ưu. Mà sau khi quân thủy bờ bắc và Trì Châu đại bại, binh mã Trì Châu ở bờ nam tiến bức Bành Trạch lập tức co cụm trở về, Nhạc Lãnh Thu ở Thu Phổ hẳn vẫn còn có thể tập kết gần ba vạn binh mã……”
Lâm Phược gật đầu: Địa hình chân núi phía nam Hoài Sơn cằn cỗi, trừ phi Xa Văn Trang nắm chắc quyền kiểm soát đường thủy sông Dương Tử, nếu không bộ doanh của hắn tiến về phía đông, sườn cánh sẽ bị lộ ra, thật sự là bất trí. So với việc công Lư Châu hoàn Hoài Đông lấy nhan sắc, tàn bộ Xa gia nên cấp thiết chiếm lấy một không gian sinh tồn nhất định ở bờ bắc, thừa dịp Kinh Hồ không phòng bị, tập binh Ô Giang hạ, tiến bức Hán Thủy, đối với việc Xa gia tàn bộ giành thêm cơ hội thở dốc mới là lợi ích lớn hơn.
“Như thế xem ra, thế binh mã Yên Hồ nam hạ đã không thể thay đổi, bước này bước ra, Xa gia coi như đã tự chặn đường lui của mình!” Tống Giai u u than thở.
Xa gia mất đi Giang Tây, chính là mất đi vốn liếng để cư địa tự lập, tàn bộ vượt sông chạy về phía bắc, chính là mang mục đích mở đường cho thế Yên Hồ mà đi. Sau khi vượt sông tiến về phía bắc tới Kinh Hồ, giữa Giáp Ô La Hiến Thành và Hồ Văn Mục, không còn không gian sinh tồn cho Xa gia, hiệp cùng La Hiến Thành quy phụ Yên Hồ, là lựa chọn cuối cùng của Xa gia.
Đến bước này, kế “Khu hổ thôn lang” mà Hoài Đông định ra lúc ban đầu cũng coi như đã dùng đến cực điểm.
Lúc này, chủ lực quân Hoài Đông vẫn trì hoãn ở ven bờ sông Tín Giang, vẫn phải giải quyết địch ở Hoành Phong trước, sau đó còn phải giải quyết hậu họa Hoàng Bỉnh Hào ở Viên Châu, mới có khả năng cuối cùng rảnh tay ra được.
Đoạn sông Hoàng Long Lĩnh là một trong những bến đò thích hợp nhất ở trung du sông Dương Tử, mà cửa hồ Bà Dương lại ngay tại Hoàng Long Lĩnh, khiến nhân mã Xa gia ở Giang Châu có thể trước tiên đăng thuyền từ nội tuyến hồ Bà Dương, sau đó thừa đêm ra cửa hồ tranh thủ vượt sông Dương Tử. Trừ phi có thể thủy lục tịnh tiến, triệt để phong tỏa Giang Châu, nếu không rất khó ngăn cản Xa gia bỏ Giang Châu vượt lên phía bắc.
Trì Châu quân nguyên khí đại thương, phía Kinh Hồ lại bị cắt đứt bên ngoài, nhất thời khó mà liên lạc, bộ tốt của Hoài Đông ở Lư Châu chỉ đủ thủ thành, ngay cả khi Ngao Thương Hải và Trương Quý Hằng dẫn bộ tiên hành bắc thượng, hội hợp cùng binh mã Cống Đông, cũng khó kịp thời đuổi tới ngoại vi Giang Châu.
Trì Châu quân đại bại ở bờ bắc, việc Xa gia tàn bộ vượt sông chạy về phía bắc khó mà thay đổi cục diện, kết quả tốt nhất, chính là Hồ Văn Mục có thể giữ được Giang Hạ.
Bất quá Hồ Văn Mục có thể giữ được Giang Hạ cũng khó.
Giang Hạ nằm ở phía tây Ngạc Châu, phủ trị Hán Tân, tức Hán Dương, Hán Khẩu của hậu thế. Trước đó Hồ Văn Mục thụ mệnh từ Ngạc Châu tiến bức Giang Châu, binh lực đa phần tập trung ở bờ nam, trú binh ở Hán Tân chủ yếu phòng bị Trần Hàn Tam.
Trần Hàn Tam dẫn tàn bộ nam hạ sau, tuy được La Hiến Thành ngầm ủng hộ, nửa năm trời mới gom được một vạn binh mã, còn phải tả chi hữu truất (phân tâm) đối phó với Kinh Hồ, Trì Châu giáp kích, đối với Hán Tân có thể có uy hiếp bao nhiêu?
Binh lực Hồ Văn Mục bố trí tại Hán Tân thập phần hữu hạn, Trì Châu quân bị đánh đại bại, sau khi Xa gia tàn bộ vượt sông, cánh phải không còn uy hiếp, sẽ có thể tập trung binh lực tiến công Hán Tân, nếu Hồ Văn Mục phản ứng chậm nửa nhịp, phủ Giang Hạ ở các huyện bờ bắc sông rất khó bảo toàn.
La Hiến Thành không phải hạng người cam chịu tịch mịch, từ khi hắn ngầm giúp Trần Hàn Tam, Lâm Phược đã từ bỏ nỗ lực lôi kéo La Hiến Thành, chuyển sang hạ công phu lên đám tướng lĩnh Tùy Châu.
Trước đó, Tùy Châu giáp Ô Nam Dương, Hoài Tây, Kinh Hồ, mà binh mã Yên Hồ lại bị chặn ngoài Giang Hoài, cho nên La Hiến Thành không dám có dị động. Sau khi Xa gia tàn bộ vượt sông, sẽ trực tiếp trở thành bình chướng phía nam của Tùy Châu, La Hiến Thành sẽ rất có khả năng công khai đầu phụ Yên Hồ, dụng binh đối với Nam Dương hoặc Hán Trung —— tình hình này, Tào gia còn giữ được Quan Trung sao?
Cục thế đối với Hoài Đông không tính là quá ác liệt, chí ít đại cục Giang Tây đã định, cho dù binh mã Yên Hồ đại cổ nam hạ, Đổng Nguyên ở Hoài Đông khó mà chống đỡ, chủ lực quân Hoài Đông cũng có thể rút thân từ Giang Tây bắc thượng giữ vững hai yếu điểm Lư Châu, Từ Châu.
Hình thế Kinh Hồ nhất thời khó mà lo tới, trước mắt vẫn là phải ổn định cục thế Giang Tây càng nhanh càng tốt, làm cho Giang Tây từ loạn biến trị, mới là căn bản của việc lấy bất biến ứng vạn biến.
---❊ ❖ ❊---
Hình thế Kinh Hồ kịch biến, Lâm Phược cũng không chờ được tuần tự tiến thu phục Giang Tây.
Ngày hai mươi tám, Trương Cẩu tiến chiếm Phủ Châu, chuyển từ Phủ Châu nam hạ, tiến quân về phía Sam Quan nơi giao giới của Cống Mân.
Tàn địch ở Hoành Phong, đắc tin Xa gia bỏ Giang Tây vượt sông chạy lên phía bắc, dứt hẳn tâm tư chờ viện binh, cũng vào ngày hai mươi tám ra khỏi thành Hoành Phong về phía tây đột phá vòng vây. Chu Đồng cố ý nhường ra thông đạo phía tây, dụ tàn địch Hoành Phong tán ra giữa Hoa Đình và Hoành Phong, mà nhờ lợi thế của thủy doanh, từ đoạn giữa tranh thủ bãi cát xung kích vào sườn cánh của tàn địch, ở phía tây ải Hoa Đình, đánh tan địch ở Hoành Phong.
Sau đó mấy ngày, chủ lực quân Hoài Đông trì hoãn tại Cống Đông, phần nhiều là truy tiêm hội binh.
Cùng lúc đó, hình thế tuyến bắc cũng đang tấn tốc phát triển, biến hóa nhanh chóng, cũng khiến người ta ứng tiếp không xuể.
Kháp như đã dự liệu từ trước, quân Giang Châu tuy đắc đại tiệp ở Tiểu Thương Sơn, nhưng duệ khí đã mất, không có ý định đánh đông tiến Lư Châu, thậm chí Tùng Dương cũng giữ mà bỏ.
Tại ngoại vi Nghi Thành, sau khi giao chiến bị ngăn chặn với bộ của Tôn Tráng, Trần Hàn Tam lo lắng Tùng Dương quá lồi ra, có nguy cơ bị quân Hoài Đông bao sào cả thủy lẫn lục, liền rút thủ về phía tây Tùng Dương, nơi giáp giới với Hoàng Mai, Tiểu Thương Sơn, để che chở thông đạo vượt sông của tàn bộ Xa gia.
Tàn bộ Trì Châu quân rút thủ Thu Phổ, không có sự hỗ trợ của lục lộ, đệ tam thủy doanh Tĩnh Hải ưu thế trên sông không rõ ràng, khó mà ngược dòng tây kích, rút thủ Lư Giang, cư sào ven bờ.
Xa gia thì mượn dư thế đại tiệp ở Tiểu Thương Sơn, dùng quân thủy Giang Châu che chở cánh đông, trưng dụng hàng trăm thuyền cá lớn nhỏ tranh thủ vượt sông, đưa nhân mã Giang Châu qua sông. Chỉ trong ba ngày từ hai mươi sáu đến hai mươi tám, quân dân hoặc tự nguyện, hoặc bị cưỡng bức tùy theo Xa gia từ Giang Châu vượt sông chạy về phía bắc đã lên tới hơn chín vạn người.
Chịu ảnh hưởng của việc Trì Châu quân đại bại, binh mã Kinh Hồ ở Ngạc Châu cũng trở nên trì nghi bất định, đã không dám tiến bức dưới thành Giang Châu, chặn thế Xa gia vượt sông chạy về phía bắc, lại không nỡ lập tức bỏ Giang Châu mà đi, điều binh tăng cường phòng thủ phúc địa Giang Hán.
Ngày hai mươi bảy, bộ tiên phong của Xa gia vượt đến bờ bắc, bao gồm tinh nhuệ bộ của Xa gia, bộ của Điền Thường v.v., đã gần bốn vạn người. Thừa dịp Hoài Đông binh lực ở phương hướng Lư Châu trống không, Trì Châu quân lại mới gặp đại bại, rút thủ Thu Phổ, đều vô lực từ tuyến đông kiềm chế bộ này, binh mã bộ tiên phong của Xa gia vượt sông tiến vào bờ bắc liền tấn tốc về phía tây, về hướng Hán Tân, triển khai về phía bắc Hán Thủy.
Nhân mã Xa gia rút ra từ phúc địa Giang Tây, bao gồm Tô Đình Chiêm, Hàn Lập và các bộ cùng tàn bộ cuối cùng lưu thủ Bành Trạch, Hồ Khẩu, các thành Giang Châu, ước hai vạn chúng, thì đến ngày mồng một tháng năm đã toàn bộ vượt sông tiến vào bờ bắc.
Lấy tháng năm làm mốc, Xa gia sau khi trải qua thảm bại ở Thượng Nhiêu, bỏ Giang Tây, thuận lợi đào tẩu về khu vực Ngạc Đông ở bờ bắc.
Tô Đình Chiêm dẫn bộ vượt sông sau đó, tiếp thế Trần Hàn Tam tiến trú Hoàng Long Lĩnh, thành Hoàng Mai. Quân thủy Giang Châu bộ của Dương Hùng, thì thủy lục tương y với bộ của Tô Đình Chiêm, Hàn Lập, lấy bốn vạn chúng binh mã thủy lục, tạm thủ phúc hậu cho Xa gia.
Trần Hàn Tam dẫn bộ từ đầu tuần tháng năm đã dẫn bộ từ Tiểu Thương Sơn tiến về phía tây, liên binh với tàn bộ chủ lực quân Chiết Mân của bộ Xa Văn Trang, Xa Uyên, Hồ Tông Quốc tiến bức bờ bắc Hán Thủy.
Hồ Văn Mục bị buộc phải phóng khí thành Hán Tân cô huyền ở bờ bắc Hán Thủy, trọng tân cấu kiến phòng tuyến tại bờ nam Hán Thủy.
Thụ mệnh Ngao Thương Hải, Ngu Văn Trừng, Ngu Văn Bị vào đầu tháng năm dẫn bộ lần lượt thu phục Bành Trạch, Hồ Khẩu. Trì Châu quân rút thủ Thu Phổ sau, thì vẫn luôn không dám có động tác lớn, khi Trần Hàn Tam dẫn bộ rút khỏi Tùng Dương, Nhạc Lãnh Thu cũng không dám túng binh tiến về phía tây, mà là hội binh ở Nghi Thành Thu Long.
Tàn bộ Xa gia triển khai về hướng Hán Tân, binh phong chỉ thẳng vào sườn sau của Kinh Hồ, Hồ Văn Mục không còn dám tiến thủ Giang Châu, mà từ Ngạc Châu điều binh tiến về phía tây, để làm thực phúc địa Kinh Châu ở bờ nam Hán Thủy.
Một là Hồ Văn Mục lúc này không dám kích nộ Hoài Đông, hai là Kinh Hồ cần nhiều thủ binh hơn ở bờ nam Hán Thủy, không thể phân binh tại Giang Châu.
Túc Phẩm Hiếu dẫn thủy doanh vào ngày mồng năm tháng năm đổ bộ ở bờ tây bắc hồ Bà Dương, thu phục thành Giang Châu gần như thành không; trong tình huống thượng du được hỗ trợ, Cát Tồn Tín cũng dẫn một bộ chiến thuyền đệ tam thủy doanh bạo dạn tiến về phía tây, đến Giang Châu hội hợp cùng Ngao Thương Hải, triệt để nắm Giang Tây trong tay.
Xa Văn Trang cũng hiểu rằng đợi quân Hoài Đông điều chỉnh bộ thự tới, đặc biệt là sau khi chủ lực quân Hoài Đông tiến chiếm Giang Châu, chủ lực thủy doanh Tĩnh Hải cũng sẽ theo đó mà tiến về phía tây tới tuyến Giang Ngạc, mà binh mã thủy quân của hắn không đủ để tranh phong với Hoài Đông ở tuyến Giang Ngạc.
Để tránh việc bị binh phong của thủy doanh Tĩnh Hải tiến bức dọc sông, Xa gia cũng có ý co ngắn phòng tuyến ven sông ở bờ bắc.
Theo việc quân Hoài Đông dần dần khống chế Giang Châu và các nơi, Xa gia cũng vào đầu tuần tháng năm dần dần phóng khí dải đất ven sông ở chân núi phía nam Hoài Sơn, binh lực co cụm về phía tây, lui thẳng vào cảnh nội Kỳ Xuân, cấu trúc phòng tuyến ở chân núi phía tây nam Hoài Đông.
Bờ nam của Kỳ Xuân là Ngạc Châu, là phòng khu của Kinh Hồ. Chỉ cần Hồ Văn Mục không phóng khí Ngạc Châu, mà phía tây Kỳ Xuân lại trên danh nghĩa là phòng khu của Trì Châu quân, Xa gia thì tạm thời có thể tránh việc phong mang đối đầu với quân Hoài Đông.
Tàn bộ Xa gia thà rằng phóng khí cả đoạn địa phận từ phía đông Kỳ Xuân, cũng muốn tạm thời tránh qua binh phong của Hoài Đông.