Từ Hạc Đường đi về phía đông ba mươi dặm chính là Đan Hà Lĩnh, ở giữa còn chặn ngang mấy dãy đồi, chỉ là thế núi không quá hiểm trở, đường lớn từ Sài Sơn đến Lễ Sơn chính là mở đường xuyên qua những dãy đồi này mà đi.
Tào Tử Ngang cố ý hướng La Văn Hổ phô trương quân uy của binh mã Sài Sơn để nhiếp phục tâm trí hắn - La Văn Hổ bị nhốt trong xe ngựa, tuy không bị hạn chế hoạt động hay nhìn ngó xung quanh, nhưng hai bên lại bị mấy tên kỵ binh vây quanh khiến La Văn Hổ không cách nào nhảy xe bỏ trốn.
Từ Hạc Đường đi về phía đông, tuy nói chưa nhìn thấy chủ lực binh mã Sài Sơn, nhưng càng đi về phía đông, những toán thám mã, trinh sát phân tán trên các sườn núi, giữa rừng khe để phong tỏa kênh thông tin lại càng dày đặc.
Cho dù phía Sài Sơn có người phát hiện dị thường có tâm báo tin về Tùy Châu, cũng rất khó xuyên qua lớp phong tỏa dày đặc như vậy; mà do Sài Sơn nằm ở nơi bụng dạ núi Hoài Sơn, Tùy Châu căn bản chưa từng nghĩ tới chủ lực Hoài Đông quân sẽ chui ra từ Sài Sơn, cho nên ở phía đông Lễ Sơn không hề xây dựng phong hỏa đồn, trạm truyền tin, sơn dân ở các thôn trại vùng ngoài lại căm thù quân Tùy Châu đến tận xương tủy, cho dù phát hiện dị thường, cũng cực kỳ ít người chủ động thông phong báo tín...
Ngựa phi xe chạy, trước khi trời tối đã đến Đan Hà Lĩnh, chạy qua một con dốc thoai thoải - dưới bóng hoàng hôn, ánh lửa trại ở sườn tây Đan Hà Lĩnh giống như những vì sao trên bầu trời, nhìn thoáng qua không thấy điểm tận cùng.
Sườn tây Đan Hà Lĩnh là một thung lũng nông bị các dãy núi bao vây, sâu khoảng bảy tám dặm, đường lớn từ Sài Sơn đến Lễ Sơn chạy xuyên qua thung lũng nông này. Binh mã từ Sài Sơn ra, trước giờ ngọ hôm nay tiến vào nơi này, liền dừng lại nghỉ ngơi, làm bước chuẩn bị cuối cùng cho việc tấn công Lễ Sơn, Tùy Châu; mấy vạn binh mã phân trú hai bên đường lớn, gần như lấp đầy toàn bộ thung lũng nông.
La Văn Hổ vạn vạn không ngờ tới, lại thật sự có một chi binh mã tinh nhuệ với số lượng bốn năm vạn người, vậy mà lặng lẽ tiếp cận Lễ Sơn thành chưa tới năm mươi dặm. Hắn ngây người ở đó, muốn nói gì đó nhưng cổ họng lại khô khốc đắng chát, không thốt ra nổi một lời - tay chân run rẩy không ngừng, ngay cả bản thân hắn cũng không phân biệt được là vì sợ hãi hay chấn kinh...
Hôm kia (mười bảy) qua Tùy Châu truyền tới tiệp báo từ chiến trường Kinh Châu, xưng Kinh Châu trong nay mai có thể hạ được, nào ngờ Hoài Đông quân bốn năm vạn tinh nhuệ giống như một lũ hổ lang, cứ lẳng lặng phục ở một bên, đợi thời cơ vồ ra cắn đứt cổ họng của binh mã Bắc Yên đang tiến vào Kinh Tương...
La Văn Hổ đột nhiên cười lớn như phát điên: "Thế nhân đều hiểu thần tiên tốt, chỉ có công danh quên chẳng nổi, cổ kim tướng soái nay đâu tá, nấm mộ hoang tàn cỏ lấp rồi..." Ngồi bệt xuống đất bùn, nhớ tới những quan tướng ở Tùy Châu mấy ngày nay từng người như uống thuốc bổ mà bàn luận rằng sau khi Yên Hồ lấy được thiên hạ thì họ nên phong công thưởng tước thế nào, giờ phút này hồi tưởng lại mới thấy nực cười làm sao, sau khi cười lớn lại thấy bản thân mình cũng là ếch ngồi đáy giếng, không kìm được rơi hai hàng lệ...
"La đại nhân, Tào soái vẫn còn đang chờ câu trả lời của ngài đấy?" Thị hiệu quan Tào Bằng áp giải La Văn Hổ tới đại doanh Đan Hà Lĩnh thấy La Văn Hổ vừa khóc vừa cười, sợ là quá mức kinh sợ mà phát điên, thần trí trở nên không tỉnh táo, nhỏ giọng nhắc nhở hắn.
La Văn Hổ chính vì hiểu biết đôi chút về binh sự nên mới biết cú đấm này của Hoài Đông đánh ra từ Sài Sơn lợi hại tới mức nào.
Bốn năm vạn binh mã không tính là nhiều, nếu Hoài Đông quân ở phía nam, phòng tuyến Ngạc Đông mà có thêm bốn năm vạn binh mã, cùng lắm là khiến Yên Hồ phải lấp thêm hai ba vạn phòng binh sang bờ tây Hán Thủy để thủ tuyến Hoàng Pha, Hán Tân; nếu Hoài Đông quân ở phía bắc, ở Tín Dương có thêm bốn năm vạn binh mã phối hợp cùng Đổng Nguyên ở Hoài Tây, thì Diệp Tế Đa Đích của Yên Hồ ở Tế Nam chỉ cần trụ vững áp lực, đem mười mấy vạn đại quân Sơn Đông đè lên phòng tuyến Từ Tứ, là có thể ép Hoài Đông quân phải dời một phần binh lực sang phía đông, để bảo vệ phòng tuyến Từ Tứ không mất -
Hoài Đông quân lợi hại ở chỗ, một chi binh mã tinh nhuệ như vậy, lại có thể thoát khỏi tầm mắt của Yên Hồ, vào lúc chủ lực binh mã của Yên Hồ bị kìm chân ở hai tuyến nam bắc mà nội tâm trống rỗng, một đao đâm mạnh vào, trực tiếp đâm trúng vào tử huyệt trí mạng, làm loạn hoàn toàn trận thế của Yên Hồ tại Kinh Tương.
Cho dù Diệp Tế La Vinh kịp thời hạ được Kinh Châu, nhưng cũng không giữ nổi sự sụp đổ và diệt vong của hơn hai mươi vạn binh mã ở bờ đông Hán Thủy trải dài từ nam là Hoàng Pha, Hán Tân, bắc tới chân núi phía bắc Hoài Sơn! Hơn hai mươi vạn binh mã ở bờ đông Hán Thủy bị phân tán kìm chân ở hai tuyến nam bắc bởi quân Hoài Đông, Hoài Tây cùng Trì Châu, căn bản không thể rảnh tay mà chặn đứng cú đấm trí mạng của binh mã Sài Sơn phát ra.
Trừ đi binh mã bị kìm chân ở hai tuyến nam bắc, binh lực trú phòng tại các tòa thành trong bụng dạ Kinh Tương của Xa, La và Yên Hồ, cộng tất cả lại cũng không tới năm vạn người.
Sự diệt vong của Tùy Châu, chỉ là bước đầu tiên.
Thần trí La Văn Hổ không hề điên, chỉ là nhất thời đối mặt với biến cố quá lớn, thay đổi và lật đổ của chiến cục vượt xa sức tưởng tượng của hắn, khiến hắn khó lòng tiêu hóa.
Chỉ là tới giờ phút này, hắn còn có lựa chọn nào khác?
Gia quyến của hắn đều ở trong thành Lễ Sơn, hắn bị La Hiến Thành đá khỏi Lễ Sơn ba năm nay không hỏi han gì, hắn còn có thể có lựa chọn nào? Tào Tử Ngang nguyện cho hắn một lựa chọn, đại khái cũng là vì Vương Tương giúp nói đỡ, nhưng với sức chiến đấu mạnh mẽ như vậy của binh mã tiềm phục tại Sài Sơn, mà hắn ở Lễ Sơn hoàn toàn không hay biết, Tào Tử Ngang hoàn toàn có thể không tốn chút sức lực nào để đánh chiếm Lễ Sơn thành, sau đó lại tiến quân hướng về Tùy Châu...
La Văn Hổ rời thành đi gặp Vương Tương, nhưng đi lâu không thấy về, sau khi trời tối cũng không thấy bóng dáng, mà binh mã áp lương của Sài Sơn dừng lại ngoài thành không tiếp tục tiến về phía trước, cũng không có một lời giải thích, nhìn tình hình còn lờ mờ vây chặt Lễ Sơn thành ở bên trong - những điểm dị thường này đều khơi dậy sự cảnh giác của Lễ Sơn úy Triệu Quan và trú thành sứ của Bắc Yên là Đồng A Khánh, sau khi trời tối bất kể La Văn Hổ có về thành hay không, liền đóng chặt cổng thành, tập hợp binh tốt đưa lên đầu tường, đề phòng bất trắc.
Lễ Sơn thành nhỏ, hơn ngàn hộ dân, vậy mà phân nửa là gia quyến của tướng tốt thủ quân, có chút gió thổi cỏ lay nào, trong chớp mắt liền truyền khắp toàn thành, đợi đến nửa đêm vẫn không thấy La Văn Hổ về thành, toàn bộ Lễ Sơn thành đều hoảng loạn lên, không rõ đã xảy ra biến cố gì...
Ngay lúc mọi người nghi hoặc bất định, đang thương nghị xem có nên phái người xông ra báo tin cho Tùy Châu hay không, La Văn Hổ ngồi xe ngựa được hơn trăm kỵ binh vây quanh, xuất hiện ngoài nam thành, hô hoán bắt thủ binh mở cổng thành.
Trước lầu thành trên lỗ châu mai cắm đầy đuốc, chiếu sáng trưng trước cổng thành như ban ngày. La Văn Hổ thấy hơn trăm kỵ binh phía sau La Văn Hổ từng người đều vô cùng khỏe mạnh, móng sắt chiến mã dẫm lên mặt đất trước cổng thành, dẫm ra tiếng lộc cộc, trong sắc trời lạnh lẽo mùa thu, mũi miệng phun ra hơi trắng, nghĩ là đã gấp rút chạy một đoạn đường dài.
Lễ Sơn úy Triệu Quan nảy sinh nghi ngờ, chỉ vào La Văn Hổ hỏi tiểu hiệu thủ thành: "Những người này đều là người La đại nhân mang theo khi xuất thành, sao đều là mặt lạ hoắc thế?"
La Văn Hổ mặc nho phục, bên hông đeo đao, dựa vào lan can đứng trên xe, thấy Triệu Quan do dự không quyết dưới lầu thành, sợ trì hoãn gây ra sai lầm, chỉ vào đầu tường liền quát: "Triệu Quan tiểu nhi, ngươi thấy bản quan nhập thành, vậy mà dám đóng cửa từ chối, ngươi muốn làm phản phải không?"
Lễ Sơn thành tuy nói chỉ có ba ngàn binh dũng tạp nham thủ giữ, nhưng đa phần là thân tín của La Văn Hổ, Triệu Quan tuy nảy sinh nghi ngờ, nhưng đã có người khác ở dưới thành mở cổng thành, đón La Văn Hổ vào thành - Triệu Quan tuy nảy nghi ngờ, nhưng Lễ Sơn thành vẫn là Lễ Sơn thành của La Văn Hổ, hắn không có năng lực ngăn cản La Văn Hổ nửa đêm gọi mở cổng thành.
La Văn Hổ trong sự vây quanh của hơn trăm tinh kỵ, tiến vào cổng thành, dừng xe bên cạnh đường lên thành phía trong cổng, đợi Triệu Quan, Đồng A Khánh cùng các tướng khác xuống đón, chỉ vào Triệu Quan, Đồng A Khánh nói với Tào Bằng bên cạnh: "Hai tên bọn hắn chính là Lễ Sơn úy Triệu Quan và trú thành sứ Đồng A Khánh, có thể giết..."
Triệu Quan, Đồng A Khánh hai người còn chưa hiểu rõ câu "có thể giết" trong miệng La Văn Hổ là ý gì, hai bên liền có bốn con ngựa phi ra, không hề báo trước lao tới giết bọn hắn, chiến đao như tia chớp chém tới, chém đứt cổ họng hai người bọn hắn...
Đồng A Khánh lập tức ngã gục, mà Triệu Quan thì mũ sắt kim loại rơi xuống đất trước, nhưng đầu lâu vẫn còn một lớp da nối liền, rủ xuống - đầu lâu đã đứt mà Triệu Quan vẫn đứng tại chỗ, máu tươi từ động mạch cổ phun ra như suối, trong chớp mắt, nhuộm đỏ cả bộ giáp vảy bạc sáng bóng của Triệu Quan, đại khái qua chừng năm sáu hơi thở, thi thể Triệu Quan mới "bịch" một tiếng ngã xuống đất.
Thủ quân trong thành tuy phần lớn là thân tín của La Văn Hổ, nhưng Lễ Sơn úy Triệu Quan là cái đinh mà La Văn Hổ chỉ định an bài tới Lễ Sơn. Mà Đồng A Khánh là quan viên tạm thời phụ trách giám sát, đốc lương do Diệp Tế La Vinh phái tới dưới quyền La Hiến Thành sau khi La Hiến Thành đầu hàng Yên.
Binh mã áp lương Sài Sơn ngoài thành vây thành, La Văn Hổ rời thành đêm khuya mới về, mang theo hơn trăm kỵ sĩ lạ mặt vào thành, lời không hợp liền hạ lệnh chém giết tai mắt của La Hiến Thành phái tới Lễ Sơn, cho dù chư tướng dưới thành đa phần là thân tín của La Văn Hổ, giờ phút này cũng ngây người đứng đó...
Triệu Quan là cái đinh do La Hiến Thành cài vào Lễ Sơn thành, Đồng A Khánh là cái đinh đại diện cho Bắc Yên cài vào Lễ Sơn thành, La Văn Hổ đã quyết tâm đầu hàng Hoài Đông, không giết Triệu Quan, Đồng A Khánh hai người làm đầu danh trạng thì giết ai?
La Văn Hổ tay đặt lên đao bên hông xuống xe, nhìn chư tướng Lễ Sơn đang hoảng sợ ngây người, thong thả nói: "La Hiến Thành cùng ta là đồng tộc, có nghĩa lớn nhỏ. Những năm đầu cuộc sống khốn khổ, bị ép dấy binh khởi sự, giết quan tạo phản, ta cũng đã lập không ít hãn mã công lao cho La Hiến Thành, thế nhưng khi La Hiến Thành dùng ta thì coi ta như con cháu, khi bỏ ta thì coi ta như giẻ rách; các ngươi tướng dũng cũng lập được chiến công hách hách, thế nhưng theo ta tới Lễ Sơn, ăn không no bụng, mặc không che thân, trong lòng các ngươi không oán sao? Thế nhưng, oán này là nhỏ, công thù mới là lớn - Hồ lỗ cướp phá Trung Nguyên của ta, bắt vợ con ta, giết cha mẹ ta, La Hiến Thành nắm giữ trọng binh, là cự phách một phương, thế nhưng không nghĩ tới việc thủ đất kháng địch vì phụ lão Trung Nguyên, ngược lại đồng lưu hợp tác với giặc, giúp giặc khấu tàn sát Nam Dương, Kinh Tương, giết hàng chục vạn quân dân ta, máu chảy trôi chày, sông ngòi bị chặn, trong lòng các ngươi không oán sao? Ta La Văn Hổ không cam, không thẹn khi cùng hắn làm bạn, thế nhưng nhiều năm bị ép trở thành trảo nha làm ác, tới nay nghĩ lại hổ thẹn đan xen. Hôm nay được Sùng Quốc Công không chê, nhận vào liệt kê Hoài Đông quân, có thể cắt bào đoạn nghĩa với La Hiến Thành, các ngươi có theo ta không?"
La Văn Hổ cầm đao đứng đó, khí thế hung hăng nhìn chằm chằm chư tướng Lễ Sơn.
Tuy nói đại đa số chư tướng Lễ Sơn còn chưa hiểu rõ tình hình, nhưng lời này của La Văn Hổ là rõ ràng rành mạch: La Văn Hổ hắn từ nay về sau phải ân đoạn nghĩa tuyệt với La Hiến Thành, đầu phụ Hoài Đông quân...
La Văn Hổ tuy nói lời rõ ràng, chư tướng Lễ Sơn lại đa phần do dự không quyết: lúc này đại quân Yên Hồ sắp hạ được Kinh Châu, sắp đánh cho chủ lực binh mã của Hoài Đông ở Hoàng Châu chạy như chó khỏi bờ bắc, La Văn Hổ vậy mà vào lúc này phản bội La Hiến Thành để đầu hàng Hoài Đông, đây không phải phát điên rồi sao?
Tuy nói chư tướng Lễ Sơn có mặt đa phần là thân tín của La Văn Hổ, nhưng không có nghĩa là La Văn Hổ muốn tìm chết, bọn họ cũng đều nhắm mắt nhảy theo, đại đa số đứng đó nhìn nhau.
"Mẹ kiếp, Hồ cẩu giết người nhà của ta, Cẩu Thặng ta sớm đã nhìn không thuận mắt, hôm nay Cẩu Thặng ta cùng La đầu phản rồi!" Một tiểu hiệu thân hình cao lớn, râu quai nón đầy mặt từ phía sau chen lên phía trước, cầm đao đứng tới bên cạnh La Văn Hổ, mắt hổ trừng nhìn chư tướng dưới thành, gầm lên, "Mẹ kiếp thằng nào nhì nhằng không phục, Cẩu Thặng ta chém chết nó!"
Bình dân đương thời trong lòng còn chưa có khái niệm quốc gia và dân tộc gì, ngược lại tình cảm quê hương bản quán lại nồng đậm.
La Hiến Thành phát tích ở giữa Kinh Hồ, dưới trướng binh tướng có không ít là tử đệ Nam Dương.
Tuy nói quân dân bị tàn sát ở thành Nam Dương, đa phần là lưu dân mà Lương Thành Xung dời từ đất Hà Nam, Sơn Đông qua, nhưng Yên Hồ hở tí là mở cuộc tàn sát tại đất Kinh Tương, giết chóc đất đai tàn tạ, vẫn khiến cho nhiều tướng tốt trong Tùy Châu quân nhìn không thuận mắt - trái lại là Chu Phồn và tàn bộ Xa gia, binh tốt dưới tay bọn họ, hoặc là xuất thân đất bắc, hoặc là xuất thân Chiết Mân, tàn sát Kinh Tương thì hoàn toàn không có áp lực tâm lý gì cả.
La Văn Hổ nhỏ giọng giới thiệu với Tào Bằng phía sau: "Chu Cẩu Thặng, là cô nhi Đường Hà, Nam Dương, tính tình lỗ mãng một chút, nhưng có huyết tính, là phó úy Nam thành Lễ Sơn của ta..."
Có người đứng ra khởi đầu là tốt, liền lục lục tục tục có người đứng qua hưởng ứng, nhưng do dự có phân nửa người nhìn nhau, không biết nên chọn thế nào, một quan viên trung niên mặt gầy gò má hóp, đứng dậy nói: "Sử chủ bộ, đại nghĩa ở trước mắt, ngươi còn tham cái thứ phú quý cứt chó mà Hồ cẩu ném ra, bảo ta phải dung túng ngươi thế nào?"
La Văn Hổ sầm mặt, ra lệnh cho Chu Cẩu Thặng đang đứng sang phía mình để đầu phụ Hoài Đông: "Chu Cẩu Thặng, ngươi thay ta bắt Sử Điển Thư trị tội, lấy máu tế chiến bào tuyệt nghĩa; ai nếu không phục, đều làm theo phép này..."
Chu Cẩu Thặng những năm nay giết chóc trên chiến trường, sát tính không tiêu, nghe lệnh La Văn Hổ, cũng không do dự, lập tức túm lấy quan chủ bộ đang ngẩn người là Sử Văn Sinh, rút đao cắt tai bên hông, đâm vào ngực hắn; lấy tấm bạch bào La Văn Hổ cắt rơi xuống đất, nhuộm đẫm trong vũng máu từ thi thể Sử Văn Sinh chảy ra, hổ nhìn tả hữu: "Còn ai không phục?"
Trừ Chu Cẩu Thặng cùng các quân quan đứng về phía La Văn Hổ, Tào Bằng càng dẫn hơn trăm tinh kỵ vây khốn chư tướng Lễ Sơn vào trong, chư tướng Lễ Sơn còn có lựa chọn nào khác, bọn họ cũng không chỉ huy nổi những binh tốt trong và ngoài lầu thành kia.
Bất kể là bị ép buộc, hay là cam tâm tình nguyện, tình thế Lễ Sơn thành liền định xuống như vậy, Triệu Quan, Đồng A Khánh cũng như tàn dư của Sử Văn Sinh có thể là nhân tố không ổn định, La Văn Hổ đều sai người đi bắt giữ...