Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 87
87 ◄○►

❊ ❊ ❊

Sáng thứ hai, tôi ngồi ở bàn làm việc tại tòa nhà One Police Plaza, lặng yên như đang thiền định, thở chậm, mắt nhắm, chuẩn bị tinh thần cho cuộc họp mệt mỏi sắp tới của lực lượng đặc nhiệm.

Sau khi đọc những tờ báo sáng, tôi cần ngồi thiền. Luật sư của Berger, một gã ngốc tên là Allen Duques, đã làm ầm lên về chuyện bắt lầm người cùng sự cầu thả của cảnh sát và nhất quyết đòi điều tra toàn diện về cái chết của thân chủ. Chỉ mỗi tờ Post tình cờ nhắc mọi người rằng vị thân chủ kia là một kẻ biến thái đã ra tay sát hại trẻ con và cảnh sát.

Tôi đang nghĩ đến chuyện ngồi thiền theo tư thế kiết già để chống chọi lại những nghiệp chướng cuộc đời thì nghe thấy tiếng gõ lên vách ngăn khoang làm việc. Tôi miễn cưỡng mở mắt. Rồi mỉm cười. Đó là Emily Parker.

— Mike, anh có… ổn không? - Cô hỏi.

— Ổn, - tôi đáp.

— Tốt, bởi vì cô em họ của bạn em đang chờ chúng ta ở dưới.

— Ồ, phải rồi. Cô điệp viên đó, - tôi nói và đứng dậy.

— Khẽ thôi, - Emily nói. - Vách tường có tai đấy.

Ngoài phố, cách đây nửa dãy nhà về phía đông, một chiếc Lincoln Navigator đồ sộ màu bạc đang nổ máy chờ. Một phụ nữ tóc nâu, người dong dỏng trông rất hấp dẫn ngồi trước vô lăng. Bất ngờ hơn nữa là cô ta mang theo một đứa bé sáu tháng tuổi ở băng ghế phía sau.

— Mike, Karen. Karen, Mike, - Emily nói khi chúng tôi chui vào xe.

Emily ngồi ở ghế trước còn tôi được đày xuống ngồi cạnh đứa bé. Tôi phủi vài hạt ngũ cốc Cheerios trước khi ngồi xuống.

— Karen, chị hãy nói cho Mike nghe những gì đã kể với em. Chị đã làm việc với Carl Apt trong ngành Tình báo phải không?

— Phải, - người phụ nữ cao dong dỏng nói và nhìn vào gương.

— Em bé thế nào? - Tôi hỏi và mỉm cười với bé gái xinh xắn.

— Nó là công dân Mỹ, - Karen cười trấn an tôi. - Tôi làm việc cho CIA cho tới năm trước. Bây giờ tôi là một bà mẹ tất cả vì con. Ai biết ngày mai sẽ đem tới cho ta những gì? Tình yêu khiến người ta làm những điều kì quặc.

— Tôi niêu, - tôi nói.

Emily phóng cho tôi một cái nhìn từ ghế trước.

— Lúc xem bức ảnh chụp từ máy quay an ninh in trên tờ Post, tôi đã nghĩ đó là Carl, - Karen bắt đầu. - Nhưng tôi không đến trình báo bởi vì bí mật quốc gia và nhiều yếu tố khác. Nhưng sau cái chết gần đây nhất của một phụ nữ, tôi không thể tiếp tục im lặng nữa. Điều tôi sắp nói với anh được coi là thông tin mật. Anh không hề nghe được điều này từ tôi. Đồng ý chứ? Hồi 2002, tôi làm việc ở Yemen trong đơn vị SAD của CIA.

— Có phải là văn-phòng-bố-nội-trợ[1] không?

— Đơn vị hoạt động đặc biệt, - cô ta nói trong khi chúng tôi ngoặt trái vào con phố hẹp như một con hẻm ở khu phố Tàu. - Chúng tôi chịu trách nhiệm che giấu các cuộc tấn công quân sự lên các mục tiêu Al Qaeda. Carl thuộc một trong các nhóm tấn công của chúng tôi. Hắn là kĩ thuật viên bom mìn. Mỗi khi có vấn đề liên quan tới chất nổ, mọi người đều nhất nhất tuân theo hắn. Hắn còn được tặng bằng khen Ngôi sao Tình báo trong chiến dịch vì đã dùng một máy bay không người lái để đánh lật một chiếc xe tải chở kẻ địch đang tiến về vị trí của chúng tôi.

— Cô đùa tôi sao, - tôi nói.

— Tôi đã gọi cho vài người, - Karen nói. - Carl vào hồi chiến tranh rất giỏi, nhưng lại không mấy nổi trong mặt trận nội địa. Hắn làm việc ở Pháo đài Bragg trong vai trò một huấn luyện viên của biệt đội Delta cho đến năm 2003, khi hắn mâu thuẫn với cấp trên. Hắn sắp chuyển sang nhóm khác thì viên chỉ huy phát hiện ra một lượng chất nổ C-4 được nối với bình ắc quy của xe ông ta. Khi người ta tìm Carl để hỏi chuyện thì hắn đã biến mất. Đào ngũ.

— Hắn vắng mặt không phép, - Emily nói.

— Không chỉ thế, - Karen nói. - Một tháng sau ngày hắn đi, người ta không thấy viên sĩ quan cấp trên nọ đi làm. Người ta tìm thấy ông ta ngồi ở bàn bếp, mặc áo choàng tắm, đầu chúi vào tô ngũ cốc Blueberry Morning. Bác sĩ pháp y lấy được hai viên 2.45 ACP từ hộp sọ ông ta. Ông ta bị bắn hai phát, giống kiểu bị hành quyết. Không thấy có dấu hiệu đột nhập. Chắc hẳn Apt đã cậy khóa. Quy trình hành động đúng kiểu Delta. Apt đã quay lại và hoàn tất công việc còn dang dở.

Karen đã giúp chúng tôi hiểu ra nhiều điều. Sự khéo léo tinh vi cùng tài nghệ chế tạo bom của hắn. Điều đó cũng giải thích mối liên hệ giữa hắn và Berger. Cả hai gã khốn đó đều bị xã hội đối xử bất công.

— Đó là cái tôi gọi là sức mạnh của quân đội, - tôi nói trong khi đứa bé túm chặt ngón tay cái của tôi. - Cô có biết gì về Berger không?

— Lão béo ấy à? - Karen nói. - Không hề. Tôi chỉ nghĩ cần cho các anh biết đang phải đối mặt với ai. Apt biết về chiến thuật quân sự, cách đối phó với quân nổi dậy. Hắn là một trong những tay tội phạm nguy hiểm nhất. Ngày xưa, không dưới một lần tôi thấy mừng vì hắn ở phe chúng tôi. Chỉ có điều bây giờ hắn đã sang phe đối địch rồi.

— Hắn có gia đình không? - Emily hỏi.

— Trong hồ sơ quân đội chỉ ghi hắn có một bà mẹ. Đã qua đời.

Tôi nhìn ra phố rồi quay lại nhìn đứa bé.

— Cháu không biết lúc này Carl đang ở đâu, phải không bé? - Tôi hỏi cô bé.

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên văn stay-at-home-dad-department (cũng viết tắt là SAD).

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.