Ra khỏi phòng ngủ của Berger, Emily và tôi chạy sau Hobart cùng đội SWAT và vài người thuộc đội Phá dỡ Bom mìn tới một cầu thang xoắn ốc ở cuối hành lang.
— Nếu như cái thằng khốn đó thật sự ở trên ấy, hắn biết về IED, vì thế phải để ý kĩ để tránh vướng phải dây kích nổ nhé, - Hobart dặn dò trong khi chúng tôi bắt đầu nhanh chóng chạy theo hàng một.
“IED? Vướng dây?” Tôi nghĩ và quệt mồ hôi đang chảy xuống mắt. Tôi không thể tin vào chuyện điên rồ này. Chúng tôi đã tìm được Berger, đã quật ngã y vậy mà chuyện này vẫn chưa kết thúc ư?
“Dĩ nhiên là chưa,” tôi nghĩ trong khi chạy lên tầng ba của căn penthouse. Quả nhiên ba mươi chưa phải là Tết.
Hành lang tầng trên đặc biệt nóng. Tối mờ mờ, tất cả rèm cửa đều buông kín, chỗ này khiến tôi nghĩ đến một căn gác áp mái. Một căn gác xép kì lạ trông giống một mê cung với những cái phào hình vương miện hoa lệ, những bức tường ốp gỗ và rất nhiều tác phẩm nghệ thuật, “vẫn là những tác phẩm kì quặc,” tôi nghĩ trong khi quan sát kĩ những bức tường treo đầy ảnh chụp những vùng đất rùng rợn cùng các bức tranh sơn dầu vẽ cảnh người bị nấu trong vạc dầu sôi. Chúng tôi đi qua một phòng rộng gần như đầy ắp những bức tượng cổ xưa xấu xí.
Mồ hôi tôi chảy ròng ròng từ mũi và từ bàn tay đang nắm chặt khẩu Glock trong lúc chúng tôi thận trọng bước trên hành lang. Emily đi sát ngay sau tôi, khẩu Glock 23 của cô chĩa lên trần nhà, bàn tay áp lên lưng chiếc áo vét Kevlar của tôi.
Mọi người đứng khựng lại khi nghe thấy một tiếng cách rất to và tiếng rì rì trầm trầm vang lên từ sau bức tường bên cạnh.
— Thứ lỗi cho tôi nói bậy, nhưng cái chó gì thế này? - Emily nói.
— Hẳn là tiếng thang máy của tòa nhà, - Hobart thì thầm vào bộ đàm.
— Có ai cho tôi mượn một cái quần đùi sạch không? - Một biệt kích nói.
Một giây sau, Hobart cùng đội dừng lại trước một cánh cửa mở ở bên trái. Khi tôi tới cạnh họ, một làn gió mát ùa đến làm tôi kinh ngạc.
Đó không phải điều duy nhất khiến tôi sững sờ. Bên trong là một phòng tắm. Một phòng tắm lát đá cẩm thạch trắng rộng nhất tôi từng được thấy. Trong phòng có một bồn tắm chìm, một lò sưởi và những khung cửa kiểu Pháp mở ra một ban công lớn bằng đá. Một làn gió thổi nhẹ lướt trên đám bọt xà phòng trong bồn, làm lay động ánh lửa của dãy nến đang cháy sáng rực rỡ trong chiếc lò sưởi khổng lồ.
— Cái thằng khốn này ở đâu kia chứ? - Hobart nói và chĩa súng vào bồn. - Chẳng lẽ Calgon[1] đã đánh bay hắn đi?
Chúng tôi theo Hobart ra ban công. Hiển nhiên đây không phải là một chỗ bẩn thỉu đổ đầy nhựa đường mà là một nơi ngắm cảnh đáng giá hàng triệu đô-la. Bên kia hàng lan can bằng đá hoa cương trắng, trước mặt chúng tôi không có gì ngoài những hàng cây của công viên Trung tâm và xa hơn là những tòa tháp hoàn hảo của khu chung cư Dakota và San Remo tọa lạc tại đường Tây công viên Trung tâm.
— Chúng ta có gì ở đây đây? - Hobart nói, quỳ xuống góc phía nam ban công. Một sợi dây leo núi được thắt nút rất chuyên nghiệp quanh một cái chấn song bằng đá, đầu kia thả xuống một mái nhà dưới đó ba tầng.
Hobart nắm chặt micro.
— Tôi cần một nhóm lên mái của căn hộ bên dưới căn penthouse này. Có vẻ nghi phạm đã trốn, hoặc lẩn vào tòa nhà này hoặc ra các đường thang thoát hiểm.
Tôi nhìn theo Hobart. Anh ta nói đúng. Nhìn xuống, tôi thấy có ít nhất hai cầu thang thoát hiểm. Nếu gã Carl này vọt đi ngay lúc chúng tôi phá cửa thì giờ hắn đã xuống đến tầng trệt hoặc nhảy sang mái của một trong những tòa nhà bên cạnh rồi. Chết tiệt. Bây giờ chúng tôi sẽ phải rà soát từng tầng hoặc thậm chí từng tòa nhà. Hắn thừa sức trốn ngon ơ.
Tôi gọi cho Miriam ngay lập tức.
— Tôi có tin tốt và tin xấu đây, - tôi nói với sếp. - Chúng tôi đã tìm thấy Berger, nhưng rõ ràng kẻ trong cuốn băng an ninh kia là đồng bọn của hắn. Không chỉ vậy, kẻ đó vừa mới thoát khỏi vòng vây của chúng tôi theo kiểu Người Nhện. Chúng tôi sẽ cần đến trực thăng để rà soát các nóc nhà.
— Hiểu rồi, - sếp tôi nói.
— Khoan đã. Cái gì thế này? - Hobart nói, đột ngột trèo qua lan can phía bắc ban công và nhảy xuống.
Khoảng năm foot bên dưới cái ban công bao quanh căn penthouse là một ban công khác, một khu vườn rộng rãi với những chậu cọ cảnh và các giống cây ngoại lai. Cạnh vườn, dọc theo tòa nhà là một nhà kho kiểu thường thấy ở vùng ngoại ô. Hobart giơ chân định đạp cửa, nhưng rồi nghĩ ra cách hay hơn.
Brian Dunning thuộc đội Phá dỡ Bom mìn của NYPD vừa thổi bong bóng kẹo cao su vừa trèo xuống và bước tới. Cậu ta lấy trong túi ra một chiếc máy quay phim kĩ thuật số và luồn camera cáp quang của nó qua khe cửa.
— Ổn rồi. Không có bom, - một phút sau cậu ta thông báo.
Mọi người nín thở, căng thẳng chờ đợi trong khi cậu ta mở cửa kho.
Choán gần hết nhà kho tối tăm là một cái bàn làm việc to tướng. Đèn flash ở khẩu MP5 của Hobart rọi qua cái máy hàn và gì đó trông từa tựa những thỏi đất nặn.
— Đó là chất nổ dẻo, - Dunning nói, rối rít xua tay bảo mọi người lùi lại. - Đủ sức thổi bay tung mái nhà này. Chúng ta phải rút khỏi căn penthouse và mái nhà ngay lập tức.
❀ ❀ ❀
[1] Calgon: một nhãn hiệu bột giặt, sử dụng câu khẩu hiệu Calgon đánh bay vết bẩn.