Tám rưỡi sáng, Emily và tôi ngồi trước bàn làm việc đọc tài liệu về các vụ án mạng và cùng uống chung một lon Red Bull.
Chốc chốc, tôi lại ngẩng lên khỏi tập hồ sơ và liếc nhìn mái tóc nâu óng ả còn ướt vì vừa gội của Emily. Giờ đây, khi cuối cùng tôi cũng nghĩ ra một điều vô cùng cần thiết cho vụ án thì có vẻ quan hệ giữa hai chúng tôi đều đã trở lại như cũ.
Khi liếc sang lần nữa tôi thấy mình đang tự hỏi những đường áo lót của cô sau làn áo sơ mi trắng muốt kia như thế nào dưới những ngón tay của tôi. Rõ ràng là trò quỷ của tôi lại không ăn thua. Trò quỷ dở ẹc.
— Cái gì? Cái gì vậy? - Cô nói và chậm rãi quay lại khiến tôi bị tẽn tò. Rõ ràng cô là một đặc vụ vô cùng láu lỉnh.
Tôi lắc lắc cái lon Red Bull rỗng mà không hề chớp mắt.
— Cà phê nhé? - Tôi hỏi.
Tôi vừa cầm hai cái cốc không lên thì Miriam bước vào qua cánh cửa tơi tả của đội Trọng án.
— Chị cần phải gọi điện báo hoãn cuộc họp sáng nay đi, - tôi nói trước khi Miriam đi vào văn phòng chật hẹp của chị. - Chị có nhận được tin nhắn của tôi không?
— Đừng lo. Tôi đã nhận được tin nhắn của anh. Cả tám tin. Nhưng hãy cho tôi biết vài việc trước đã. Nếu như cái trường John Jay này không phải là đầu mối thì sao đây, Mike? Nếu như chúng ta chẳng tìm được cái gì từ đó thì sao?
— Vậy chúng ta sẽ bị đá ra khỏi vụ án theo đúng kế hoạch, - tôi nói. - Chúng ta còn gì để mất kia chứ?
— Tôi không biết nữa. Lần thăng chức tiếp theo của tôi chăng? - Miriam rầu rĩ nói.
Trong lúc đi ra, tôi biết chị chỉ nói đùa. Sếp của tôi luôn sẵn sàng đương đầu với rắc rối. Chị chưa từng một lần cằn nhằn về việc tiến độ điều tra phá án chậm, mặc cho mọi sức ép chị sẽ phải hứng chịu. Mà hiện giờ chắc chắn sức ép chị phải chịu là rất lớn, khi mà đội tôi và phòng giám đốc sở chỉ cách nhau một quãng rất ngắn từ thang máy chạy lên.
Emily và tôi nhanh chóng thông báo cho toàn đội đặc nhiệm về giả thuyết mới của chúng tôi trong cuộc họp buổi sáng. Hầu hết những người vừa kết thúc ca đêm cũng ở lại vì cuộc họp sôi nổi này.
— Khi xem lại các vụ án, thám tử Bennett và tôi nhận thấy đặc điểm ngoại hình của các nạn nhân không hề có điểm chung nào, - Emily nói trước cuộc họp huyên náo. - Vì thế chúng tôi quyết định xem xét kĩ hơn đến những liên hệ giữa các nạn nhân, và chúng tôi nghĩ đã tìm được một.
— Liên hệ nào? - Thám tử Schaller thuộc đội Bắc Brooklyn hỏi.
— Chúng tôi vẫn chưa chắc lắm, - tôi nói. - Nhưng hóa ra nạn nhân Stephanie Brill của vụ đánh bom ga Trung tâm từng theo học trường Tư pháp Hình sự John Jay cùng với mẹ của bé gái bị sát hại, Angela Cavuto, và mẹ của nạn nhân vụ đâm dao tại Bronx, Aida Morales.
— Mẹ của các nạn nhân từng theo học tại John Jay ư? - Chàng thám tử mới tò te, Terry Brown, nói. - Vậy có thể hung thủ của chúng ta giết bọn trẻ để trả thù hay đại loại thế sao? Đúng là một gã máu lạnh.
Có tiếng làu bàu bối rối trong căn phòng chật ních cảnh sát và đặc vụ FBI, nhưng tôi nhận thấy có nhiều hơn một cái gật đầu đầy tư lự. Vậy là có khá nhiều người đồng ý với giả thuyết của chúng tôi. Thực tế không một ai trong căn phòng đầy những chuyên gia tài giỏi có thể kết luận dứt khoát rằng ý tưởng của tôi thật ngu ngốc đã là một dấu hiệu tốt rồi. Biết đâu cuối cùng chúng tôi cũng đến được một cái gì đó?
“Mình lạc quan quá sớm rồi,” tôi nghĩ khi một nữ nhân viên trẻ của ATF được cử đến hỗ trợ đội Phá dỡ Bom mìn hắng giọng:
— Thành phố New York có một trường tư pháp hình sự à?
— Nào, cô bạn. Thế cô cho rằng thành phố này toàn các tháp nghiền ngô hết chắc? - Một cựu thám tử của NYPD ngồi cuối phòng chêm vào.
— Đủ rồi, mọi người, - tôi nói trong tiếng cười khúc khích. - Tôi biết tất cả các bạn cũng như tôi đều đã quá mệt mỏi rồi. Nhưng cuối cùng thì mọi thứ đã bắt đầu hiện ra trước mắt.
Tôi chỉ cái hộp các-tông, vào bức ảnh viên cảnh sát đã ra đi trong vụ đánh bom ga Trung tâm.
— Tất cả chúng ta đều biết vì sao mình ở đây. Đã đến lúc đưa những thứ này về nhà rồi.