Lần đầu tiên kể từ khi vụ án bắt đầu có tâm trạng phấn khích hơn cả lúc được khen thưởng, tôi cùng Emily rảo bước về phòng của đội. Chúng tôi vừa rẽ thì cửa thang máy ở cuối hành lang mở ra.
Một nhân viên mặc đồng phục của đội bảo vệ tầng dưới đang vui vẻ dẫn đường cho hai người phụ nữ, một da trắng cao ráo và một gốc Tây Ban Nha thấp và đậm người. Cả hai người phụ nữ trông mệt mỏi và thất thần, gương mặt vô cùng ủ ê. Tôi không cần đọc thẻ báo tên khách cũng biết đó là bà Cavuto và bà Morales.
Emily mời họ vào một phòng thẩm vấn trong khi tôi chạy đi và thò đầu vào phòng làm việc của sếp.
— Đội Tội phạm máy tính vừa tìm ra manh mối từ website hâm mộ tội phạm giết người hàng loạt, nhờ đó mà hướng điều tra John Jay càng khả quan hơn, - tôi nói với chị. - Một tên biến thái đã tiết lộ rằng có một thằng biến thái giàu có thích sưu tầm những thứ có liên quan đến những vụ giết người đẫm máu. Hắn từng làm việc trong trường nhưng sau đó bị đuổi. Chúng tôi chưa biết tên, nhưng chúng tôi sắp làm việc với mẹ của hai nạn nhân để xem họ có thể bổ sung phần thông tin đó cho chúng tôi không.
— Anh còn chờ gì nữa? - Miriam nói và nhấc điện thoại. - Hãy vào phòng thẩm vấn và bắt đầu hỏi đi. Tôi sẽ bảo Brown lục tìm hồ sơ nhân viên để kiểm tra những người đã bị đuổi việc.
Tôi tắt điện thoại khi bước vào phòng thẩm vấn, nơi Emily đã ngồi cùng hai người mẹ vẫn chưa vượt qua nỗi đau thương vừa qua. Nếu không nhìn vào đôi mắt đờ đẫn vô hồn và gương mặt trang điểm cẩu thả thì có lẽ tôi sẽ nghĩ rằng bà Calvuto xinh đẹp, thanh tú, tóc vàng kia đã vượt qua được nỗi đau mất con rồi. Còn bà Morales lại hoàn toàn trái ngược. Bà có dáng người chắc nịch, mặc đồng phục nhân viên nghiệp đoàn vận tải Metropolitian kẻ sọc, và trông như đang muốn đánh người.
Trong khi ngồi xuống, từ nét mặt của Emily tôi nhận thấy cô đã có được thông tin có lợi cho vụ điều tra.
— Chị Morales, chị hãy nói cho đồng nghiệp của tôi nghe những điều vừa kể với tôi, - Emily nói.
— Alicia và tôi thực ra có quen nhau, - bà Morales nói và vỗ vỗ khuỷu tay bà Cavuto. - Hồi những năm chín mươi, chúng tôi cùng học một lớp ban đêm ở trường John Jay.
Tôi nhìn Emily mà chỉ muốn đập tay ăn mừng với cô. Họ học cùng lớp! Điều này đúng là mối liên hệ chúng tôi đang tìm kiếm bấy lâu! Chúng tôi đã đào trúng mỏ vàng rồi!
— Không chỉ thế, thầy giáo của chúng tôi còn rất kì quái và bệnh hoạn. Họ của ông ta là Berger. Giáo sư Berger.
— Berger, - tôi nói. - Chị chắc không?
— Chắc, - bà Morales gật đầu.
— Đúng thế, - bà Cavuto lặng lẽ ngước nhìn tôi bằng đôi mắt xanh vô hồn.
Lúc đó tôi nghĩ đến một điều.
— Tên ông ta là Lawrence phải không? Lawrence Berger? - Tôi hỏi.
— Phải, - bà Morales nói và gật đầu lia lịa. - Đúng. Lawrence Berger.
— Đợi tôi một giây, - tôi nói và phóng ra cửa, lại thò đầu vào phòng làm việc của Miriam.
— Bí mật đã đã được bật mí rồi nhé. Chúng ta đã tóm được Lawrence! Bảo Brown tìm hồ sơ của Berger. Lawrence Berger. Hắn từng là giáo sư ở John Jay.
Tôi chạy trở lại phòng thẩm vấn.
— Tôi không thể nói được thông tin mà hai chị cung cấp quan trọng đến mức nào đâu, - tôi nói. - Hai chị có nghĩ ra lí do Berger làm những việc này không? Làm hại gia đình các chị ấy?
— Vì chúng tôi đã làm cho kẻ bệnh hoạn đó mất việc. Hắn bị đuổi vì chúng tôi đã phản đối việc hắn giở trò đồi bại, - bà Morales gào lên và đứng dậy.
— Chị có thể nói cụ thể hơn không? - Emily nói.
— Hắn đã đặt máy quay trong phòng vệ sinh nữ cạnh lớp học, - bà Cavuto nói. Bà lấy một tờ giấy lụa trong chiếc hộp trên bàn và bắt đầu xé.
— Đúng thế, - bà Morales nói. - Thỉnh thoảng có những tiếng động lạ trong phòng vệ sinh nữ, và vào một hôm tại căng-tin, Alicia và tôi cùng một người phụ nữ khác tên là Stephanie đã tâm sự với nhau và nhận thấy chúng tôi nghe thấy những tiếng động giống nhau. Chúng tôi báo cáo lên phòng giáo vụ. Một tuần sau Berger bị điều tra, bị lật tẩy và sau đó bị đuổi việc.
— Khoan đã. Thế còn Stephanie thì sao? Stephanie Brill, tôi nghĩ thế. Cô ấy đâu rồi? - Bà Cavuto hỏi. - Hắn có tấn công gia đình Stephanie không? Cô ấy cũng kí vào bản kiến nghị mà.
— Stephanie đã chết trong vụ đánh bom mới đây ở ga Trung tâm rồi, - Emily trả lời.
— Hắn đến nơi tôi ở và đâm con gái tôi ư? - Bà Morales nói và nhìn chúng tôi với vẻ kinh hãi. - Gã hèn hạ đó không đủ dũng cảm để tấn công tôi sao?
— Ba người cùng học lớp gì? - Tôi hỏi.
— Tâm lí bất thường. - Bà Cavuto nói và bắt đầu điên cuồng xé mẩu khăn giấy.
Có tiếng gõ cửa, và sếp tôi mở cửa và ra hiệu cho tôi ra gặp chị.
— Đây, Mike, - Miriam nói và đưa cho tôi một bản in. - Chúng ta đã có địa chỉ của Lawrence Berger. Anh đi ngay lên khu Thượng Đông. Gã khốn đó sống ở đại lộ 5.