Không hiểu thế quái nào tôi lại sa vào chuyện này nhỉ?
Khi lái xe chạy tới vịnh Rockaway lần thứ hai, tôi không thể tin nổi mình thực sự đồng ý tham gia vào một cuộc gặp gỡ điên rồ kiểu kẻ cướp Ireland. Liệu có phải tôi đã ngủ thiếp đi trong khi làm việc và mơ thấy điều này? Dĩ nhiên là không. Nếu như bạn giống như tôi, sống một thời gian dài với ông nội cổ hủ người Ireland thì chắc chắn những điều phi thường sẽ trở thành bình thường đối với bạn.
Chúng tôi nghe thấy tiếng pháo hoa trước khi rẽ vào góc phố nhà Flaherty. Tiếng pháo rin rít bay lên kéo theo tràng tiếng nổ điếc tai. Một bông hoa khổng lồ vàng chóe nở bung soi sáng bầu trời phía sau ngôi nhà lệch tầng xác xơ của gia đình Flaherty khi chúng tôi dừng xe trước cổng.
— Con cứ nghĩ ngày mùng bốn tháng bảy qua rồi chứ nhỉ? - Tôi nói trong khi chui ra khỏi xe. - Ông có chắc Vatican cho phép chuyện này không?
— Cứ đi theo ta và im lặng, - Seamus nói. - Cái bọn đầu gấu này chỉ chịu nghe lời những gã đàn ông thực thụ thôi.
Tôi lắc đầu khi nhìn thấy anh bạn cũ của mình, ngài Chó Pit, đang cố nhai một cái lỗ trong hàng rào mắt cáo khi chúng tôi bước lên bậc thềm. Lần này tiếng huyên náo từ sân sau đã át đi tiếng chó sủa như điên.
Khi không thấy ai ra mở cửa, chúng tôi quyết định đi vòng ra sau nhà. Mùi lưu huỳnh của thuốc súng phảng phất trong không khí sao mà hợp thế, bởi hiện chúng tôi đang đi qua thung lũng của những bóng ma, thẳng tiến tới cửa địa ngục.
Phía sau nhà hầu như bị choán hết bởi một sàn gỗ rộng và một cái bồn nổi rẻ tiền. Trên sàn, gã Flaherty lớn tuổi nhất cơ bắp cuồn cuộn - “Tommy Boy” - như vẫn được gọi trong hồ sơ tội phạm của cảnh sát - đang ngồi với ông em Billy xăm trổ đầy người, chân quặp chặt một cái thùng. Lần đầu tiên nhìn thấy Flaherty thứ ba thì tôi đã hiểu vì sao không một ai gọi cảnh sát. Tôi không biết hắn tên gì, nhưng tôi nhận thấy hắn vẫn mặc chiếc áo sơ mi đại úy màu trắng của NYPD trong lúc ném một quả pháo rocket nhỏ sang nhà bên cạnh.
Tommy Boy ngước cặp mắt lờ đờ buồn ngủ lên nhìn khi Seamus đứng ở bậc sàn và hắng giọng.
— Cái gì…? - Hắn nói. Khuôn mặt xanh xao của hắn co lại thành một nụ cười nhăn nhở. - Ê, chúng mày. Xem cái này này. Tao kể cho nghe xem có vui không nhé: một thầy tu và một cảnh sát tự tiện bước vào một cuộc vui riêng tư đây này.
— Ta đến đây để ngồi nói chuyện, Flaherty, - Seamus nói. - Chúng ta phải đến để làm rõ chuyện này, và sẽ không đi khỏi đây trước khi xong việc.
— Ngồi nói chuyện? - Gã Billy xăm trổ đầy mình của nhà Flaherty nói, hai tay nắm chặt. - Chỉ có một điều sẽ xảy ra với ngài thôi thưa sư cụ, đó là ngài đi vào bằng chân nhưng đi ra bằng cáng đấy.