Hai giờ chiều, Berger bước xuống khỏi một chiếc taxi ở Grand Army Plaza, Brooklyn. Trông gã thật bảnh bao trong bộ vét sẫm màu kẻ sọc nhỏ hiệu Alexander McQueen, tay phải cầm chiếc cặp giấy màu nâu, tay trái chống cây ba-toong bằng trúc, giấu sẵn lưỡi dao sắc lẹm.
Gã đến đại lộ 6 rồi rẽ phải. Hết một đoạn hè phố lát đá nâu phủ đầy lá rụng, gã dừng lại trước thềm một nhà thờ. Gã làm dấu thánh trong khi ngắm nhìn mình trên kính cửa một chiếc xe Prius đỗ ngay đấy. Gã mở cúc áo khoác để khoe chiếc cà vạt Hermes và áo sơ mi may tay hiệu Turnbull & Asser. Giờ không còn là thời đại của sự khiêm tốn nữa rồi.
Gã đếm số nhà cho đến khi tìm đến được địa chỉ 485. Gã bước lên thềm và giơ gậy bấm chuông.
Người đàn ông tóc đỏ tầm tuổi bốn mươi ra mở cửa mặc chiếc áo phông Fordham và quần soóc chơi bóng rổ đen bóng, cả hai đều lấm tấm dính sơn.
— Ngài Howard? - Người đàn ông nói, vừa vuốt mái tóc màu cà rốt vừa mở cửa. - Cơn gió nào đưa ngài đến đây vậy?
— Kenneth, tôi đang ở gần đây, - Berger mỉm cười đáp. - Tôi nhớ là anh sống ở đâu quanh đây và nghĩ sẽ đem đến cho anh một tin thú vị.
Người đàn ông kia là Kenneth Cavuto. Ông ta từng là một nhà phân tích tài chính bất động sản của Lehman Brothers cho đến khi ngân hàng đầu tư này phá sản trong đợt suy thoái kinh tế. Hai tuần trước, Berger đã phỏng vấn người đàn ông này sau khi tìm được hồ sơ của ông ta trong phần danh sách loại của Craig. Vào ngày thứ hai tới đây, với mức lương khởi điểm hai trăm ngàn đô-la chưa kể thưởng, Kenneth sẽ bắt đầu điều hành nhóm nghiên cứu thị trường trong công ty đầu tư tài chính ma của Berger mang tên Red Lion Investment.
— Đây, tôi đem cho anh một món quà, - Berger nói và đưa cái túi giấy cho ông ta. - Mẹ tôi luôn nói rằng khi đi thăm ai thì nên bấm chuông bằng khuỷu tay.
— Ồ, cảm ơn ông, ông không cần phải làm như thế này đâu, - Cavuto nói trong khi nhận cái túi. - Cái gì vậy?
— Dâu đất tươi và một hũ pho mát, - Berger nói.
— Pho mát loại gì thế? - Cavuto nói và nhìn vào trong cái túi.
— Hũ. Mặc dù không phải loại anh nghĩ, đồ tinh quái ạ. Đó là loại mới nhất ở Whole Foods đấy.
— Phải không ta? - Cavuto nhún vai nói. - Mời ngài vào. Đợi tôi đi thay quần áo, và tôi sẽ pha ít cà phê.
— Ôi, không phải phiền phức thế đâu, - Berger nói và phẩy tay. - Tôi chỉ muốn đoan chắc với anh là vị trí của anh đã chốt rồi. Hi vọng không ai có hồ sơ đẹp hơn. Thứ hai này anh sẽ có mặt chứ?
— Dĩ nhiên rồi, thưa ngài Howard. Đúng chín giờ sáng, - người đàn ông tóc đỏ sốt sắng cam đoan.
Berger ngay lập tức mỉm cười khi một bé gái tóc vàng tầm ba bốn tuổi xuất hiện phía sau Cavuto.
— Này, ai vậy nhỉ? - Berger gọi cô bé. - Angela phải không? Chú nói đúng chứ?
— Đúng thế. Ngài vẫn nhớ sao? - Cavuto ngạc nhiên vui vẻ nói. - Angela, đến đây nào con.
Berger quỳ một bên chân xuống khi con bé đến bên người bố. Gã nhìn con búp bê trông vui mắt mà cô bé đang cầm. Đó là khỉ Boots trong phim hoạt hình Dora Nhà Thám hiểm.
— Cốc cốc, - Berger nói với bé.
— Ai đấy, - Angela nói và nghi ngờ nhìn gã.
— Tôi đây.
— Tôi là ai? - Angela nói, hơi mỉm cười.
— Chẳng ai cả, - Berger nói và đứng dậy.
Bé gái cười to. Gã luôn biết cách làm quen với bọn trẻ.
— Ngài vào nhà chứ? - Kenneth lại mời.
— Không, không, tôi đi luôn đây, - Berger nói. - Giờ tôi phải đến vườn thú trong công viên. Vợ cũ của tôi đang chờ ở đó để bắt đầu bữa tiệc sinh nhật cho thiên thần bé nhỏ bốn tuổi Bethany nhà tôi và…
Berger búng tay.
— Tôi làm sao ấy nhỉ. Sao anh không đến dự nhỉ? Hai phó giám đốc của hãng cũng có mặt. Anh sẽ có dịp làm quen với họ trước thứ hai đấy.
— Thật ư? - Cavuto nói. - Tuyệt quá. Chờ tôi năm phút, tôi xong ngay.
Berger nhìn chiếc đồng hồ Rolex bằng bạch kim sáng lóa trên cổ tay và nhăn mặt.
— À, nhưng tôi bị muộn rồi, và bữa tiệc sẽ bắt đầu bằng một chuyến du ngoạn có hướng dẫn viên. Bà vợ cũ của tôi sẽ trách nếu tôi không có mặt ở đó để quay lại từng khoảnh khắc của bữa tiệc.
Berger lục tìm trong túi và đưa cho Cavuto tấm card của Red Lion Investment.
— Thế này có được không? - Berger nói. - Anh và Angela có thể bỏ qua phần xem bọn thú và chỉ đến ăn bánh sinh nhật cùng chúng tôi thôi cũng được.
— Bố! Thú cơ! Khỉ cơ! Con muốn xem khỉ, - Angela nói và kéo áo bố, mắt đã ngân ngấn lệ.
— Trời ạ, tôi lại lắm lời rồi. - Berger giả bộ hối lỗi khi thấy cô bé bắt đầu thút thít.
Berger búng ngón tay.
— Ken, tôi cảm thấy thật tệ. Nếu anh muốn, tôi sẽ đưa Angela đi cùng và cháu sẽ không bị lỡ mất chuyến du ngoạn quanh vườn thú. Khi nào anh sẵn sàng thì gọi và chúng tôi sẽ nói cho anh biết sắp thăm con thú nào.
Berger biết đây là thời khắc quyết định khó khăn. Biết chọn lựa thế nào giữa trách nhiệm làm cha mẹ hay cơ hội thăng tiến đây? Berger trông chờ nhà phân tích tài chính thất nghiệp vốn không quen làm một ông bố nội trợ sẽ không tin tưởng bản thân và không tin vào trực giác của mình. Và dĩ nhiên nếu ông ta từ chối, Berger sẽ nhanh chóng chuyển sang kế hoạch B: Đánh ngất ông bố, đánh thuốc mê con bé con, rồi chuồn khỏi đây.
— Vâng, được! - Cuối cùng Cavuto nói.
Berger nín thở. Cá đã cắn câu. Đã đến lúc dần thu lưỡi câu về rồi.
— Anh có cần nghĩ lại không, - Berger nói, nhìn đồng hồ và bước xuống bậc thềm. Cô bé, cảm thấy gã sắp bỏ đi, liền òa khóc nức nở.
— Có phiền ngài lắm không? - Cavuto hỏi.
— Dĩ nhiên là không rồi, - Berger nói và mỉm cười, đưa tay cho cô bé. - Bethany sẽ rất vui được có thêm một cô bạn thân.
— Tôi sẽ không lâu đâu, - Cavuto gọi theo và mân mê tấm card trong khi Berger cùng bé Angela đặt chân xuống vỉa hè.
“Ồ, không, mày sẽ lâu đấy, ông bố ạ,” Berger nghĩ và vẫy chào tạm biệt. “Lâu hơn bất cứ lúc nào.”
Khi họ đi đến góc đường thì gã đổi hướng. Cavuto đã vào nhà. Thay vì đi thẳng ra công viên và vườn thú, gã rẽ trái và bắt taxi.
— Này, Angela, cháu có khát không? Uống một hộp nước quả chứ? - Berger nói và lấy ra một hộp nước táo Elmo đã pha thêm thuốc mê valium.
— Có phải nước quả hữu cơ không ạ? - Cô bé tóc bạch kim hỏi. - Mẹ cháu chỉ thích cháu uống đồ hữu cơ thôi.
— Ồ, đó là đồ hữu cơ mà Angela. - Berger nói khi một chiếc taxi tấp vào lề đường. - Nó hữu cơ như mọi chất hữu cơ khác vậy.