Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 56
56 ◄○►

❊ ❊ ❊

Đó chính là lúc tôi thực hiện hành động khôn ngoan thứ hai trong buổi sáng hôm nay. Thay vì nghĩ giống Emily Parker, tôi rút điện thoại di động gọi Emily thứ thiệt.

— Này Emily, xin lỗi vì mới sáng ra đã làm phiền em, - tôi nói khi cô nhấc điện thoại. - Anh đã xem lại tất cả các ghi chú của em về Seda ấy. Hắn tự nhận mình là Zodiac đúng không?

— Ờ.. .ờ, - Emily nói, vẫn còn ngái ngủ.

— Vậy nếu hung thủ của chúng ta cũng làm điều tương tự thì sao hắn lại cảm thấy đồng điệu với cả ba gã điên của New York đó? Ý anh muốn nói, một là kĩ thuật viên, một là kẻ rối loạn tâm thần thích chơi trò “bắt tôi nếu có thể ”, và tên thứ ba là một kẻ bạo dâm chính cống. Sao có thể thế được?

— Vậy mới kì quặc chứ, - cô đồng tình. Ngáp một cái rồi cô nói tiếp. - Có thể hai trong ba cách đó chỉ là để che giấu cho ý đồ thực sự của hung thủ mà thôi.

— Nhưng đâu là ý đồ thực sự và đâu là để đánh lạc hướng?

— Hắn chỉ gửi thư cho anh về việc đánh bom đúng không?

— Em quên mất bức thư kí tên Con trai Sam hắn gửi cho anh à?

— Đúng vậy, nhưng đó gần như một bản sao bức thư của Berkowitz.

— Em nói đúng, - tôi nói. - Với lại, bởi chúng ta chưa thấy một lời chửi bới hay tuyên ngôn nào được gửi cho báo chí nên anh nghĩ ý đồ thực sự của hắn không phải là mô phỏng Berkowitz.

— Em cũng nghĩ vậy, - Emily nói. - Hung thủ của chúng ta thích chuẩn xác tới từng chi tiết và đánh bom thư viện không chỉ là vụ gây án đầu tiên mà đó còn là lần duy nhất hắn không gửi một thông điệp rập khuôn nào.

— Vậy là để trả thù sao? - Tôi nói. - Thằng cha này đang cố trả thù đời giùm Lawrence? Nhưng thế những kĩ năng xã hội được Cavuto đánh giá khá cao qua cuộc gặp gỡ giữa hai người của hắn thì sao? Berkowitz và Metesky là những kẻ độc thân, bị xã hội ghét bỏ trong khi Fish lại có gia đình, mang tính cách quỷ quyệt ranh mãnh và biết cách chiếm tình cảm của người khác. Một kẻ có khả năng truyền cảm như Cary Grant[1] sao có thể trở thành tên hèn hạ chuyên khiêu khích bắn-lén-rồi-bỏ-chạy như Metesky được?

— Nhưng hắn phải còn độc thân, - Emily tranh cãi. - Nếu không thì sao mà ngài Linh hồn của Bữa tiệc có thể chuẩn bị bom và lau chùi bộ sưu tập vũ khí cổ mà không khiến bạn bè hay gia đình nghi ngờ chứ?

Tôi ngồi phịch xuống ghế. Cố hiểu về gã tội phạm này chẳng khác nào xây lâu đài bằng cát nhão. Thế nhưng chúng tôi đã sắp đến được cái gì đó. Tôi biết mà.

Chiếc ghế văn phòng của tôi phát ra tiếng cọt kẹt khó chịu khi tôi đột ngột ngồi thẳng dậy.

— Khoan đã. Hắn thích tỉ mỉ tới từng chi tiết đúng không? Thằng cha này rất chú trọng đến từng điều nhỏ nhặt nhất. Đó là điều duy nhất chúng ta biết về hắn.

— Vâng, và?

Tôi rút mấy tờ giấy ghi địa điểm xảy ra những vụ án hồi xưa và so sánh với địa điểm của những vụ đang làm chúng tôi nhức đầu.

— Emily, em biết anh nghĩ gì không? Anh nghĩ hung thủ thừa sức bắt chước những tội ác này giống hơn nữa. Nếu hắn muốn dựng lại một hiện trường giống y hệt, hắn có thể làm điều đó tại đúng địa điểm cũ, nhưng hắn đã không làm thế.

— Tại sao? - Emily hỏi.

— Có thể hắn không đơn thuần là dựng lại vụ án, - tôi nói. - Có thể bản thân việc mô phỏng cũng chỉ là để ngụy trang mà thôi. Chúng ta cần xem xét lại các nạn nhân. Có thể mối liên hệ nằm ở họ.

❀ ❀ ❀

[1] Cary Grant: diễn viên điện ảnh người Mỹ, đạt giải Oscar năm 1969.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.