Nhờ cái tin động trời kia mà đường về Manhattan thoáng hơn mọi khi. Hôm qua tôi đã lái chiếc Impala về nhà, và lúc đến được LIE[1], tôi đã làm cháy kim đồng hồ tốc độ, vỡ đèn pha và còi hụ.
Chẳng để ý gì tới những giọng nói ồn ào phát ra từ tần số radio của cảnh sát, tôi vặn âm lượng chiếc iPod to hết cỡ, để nó hét choang choảng bài Gimme Shelter của ban nhạc Stones. Bản rock điên cuồng gai góc của những năm 70 đó có vẻ vô cùng thích hợp với một thế giới sắp tan thành từng mảnh.
Toàn bộ lực lượng cảnh sát của cơ quan Chống khủng bố đã cắm chốt kiểm tra trên cầu phố 59. Thay vì dừng lại, tôi đâm đổ mấy cái cọc tiêu giao thông trong khi đặt còi hụ lên nóc xe và rút thẻ ngành, làm anh chàng tân binh đang đứng gác trợn tròn mắt nhìn tôi phi đi với tốc độ bốn mươi dặm một giờ. Có thêm hai chốt chặn khác nữa, một ở điểm giao cắt giữa ngã tư phố 50 và đại lộ 3 và một ở nơi phố 45 cắt ngang đại lộ Lexington. Tai ù đi vì tiếng còi hụ inh ỏi, tôi đỗ lại sau một chiếc xe cứu thương và đi ra.
Phía sau rào chắn người đi bộ, hàng chục lính cứu hỏa và cảnh sát đang chạy đôn chạy đáo. Tôi hòa vào đám bọn họ, vừa đi vừa lắc đầu. Khi đến góc phố và nhìn thấy chiếc xe tải cháy rục đến tận khung, tôi chỉ còn biết đứng há hốc miệng.
Tôi tìm được viên chỉ huy đội Phá dỡ Bom mìn Cell sau một hành lang ngổn ngang gạch vụn. Nơi này trông như thể vừa xảy ra một vụ sập hầm. Một trong các chỉ huy của đội cứu hỏa đưa cho tôi một bộ quần áo Tyvek và một cái mặt nạ dưỡng khí kín mít rồi mới chịu để tôi đi.
— Vậy là anh bạn của chúng ta đã không nói dối về quả bom tiếp theo, - Cell nói. - Có vẻ hắn vẫn trung thành với loại chất nổ dẻo tìm được ở thư viện.
Cell mỉm cười, nhưng tôi đọc được cơn cuồng nộ băng giá trong mắt anh. Anh ta đang giận. Tất cả chúng tôi đều giận. Thậm chí qua lớp lọc của chiếc mặt nạ, tôi vẫn ngửi thấy mùi tử khí. Mùi tử khí cùng bụi bê tông và mùi kim loại cháy xém.
Chúng tôi không biết cái gì đang chờ đợi mình tiếp đây.
❀ ❀ ❀
[1] Đường cao tốc Long Island.