Một bản nhạc của Gershwin đang được dạo trên phím dương cầm khi Apt bỏ một hạt lạc nữa vào miệng. Một li cocktail whiskey smash giá mười chín đô-la chưa hề đụng đến vẫn đặt trước mặt gã.
Chỗ này là quán bar Bemelman thuộc khách sạn Carlyle sang trọng trên đại lộ Madison, cách căn hộ của Berger vài dãy nhà. Carl biết việc gã làm rất mạo hiểm, nhưng gã không quan tâm. Những bồi bàn mặc áo khoác trắng, nội thất sang trọng theo phong cách những năm 1920-1930, ánh sáng mơ màng. Cũng như Vườn Trà ở khách sạn Plaza và câu lạc bộ 21, đây là một trong những nơi gã thích lui tới nhất trong thành phố.
Gã nhìn mình trong gương của quầy bar. Chiếc áo polo đen hiệu Dior Homme ôm sát, quần bò hiệu Raf Simmons đen bó, đồng hồ Rolex President vuông vức mạ vàng, phong cách thời trang và vẻ đàng hoàng của kẻ có tiền. Gã chẳng phải rất thích hợp với nơi này ư? Nhưng điều đó sẽ có vẻ kì lạ khi bạn nghĩ tới xuất phát điểm của gã.
Gã sẽ nói gã đã bắt đầu tất cả từ đôi giày rách, nhưng thật ra vào hồi đó, gã nào có nổi lấy một đôi giày! Gã bắt đầu từ bùn đất trên đôi chân trần của mình. Gã lớn lên ở Appalachia, tại một nơi gọi là Manette Holler thuộc bang Pensylvania, gần biên giới Tây Virginia. Gia đình gã nghèo mạt rệp, sống trong cái toa xe dựng áp vào một kho phế liệu. Bà mẹ móm sểu, nghiện rượu và ma túy làm việc ở trạm đỗ xe Burger King vào những lúc không bán dâm cho bọn phụ xe trong bãi đỗ phía sau.
Bác Shelly của gã là chủ kho phế liệu. Lão già tàn bạo đó cứ thích lên là đánh đập gã. Sau một thời gian, gã gần như đã chai đòn. Khi bắt đầu đi học, những đứa lớn hơn cũng sẽ thử đánh gã, nhưng chẳng đứa nào ra đòn thâm như ông bác ác độc kia.
Quân đội là lối thoát khỏi Manette Holler của gã, và gã đã nhập ngũ vào năm mười bảy tuổi. Tiểu đoàn Không quân Ranger 82 giống như một giấc mơ biến thành sự thực - ba bữa ăn no và một chỗ ngủ. Người ta dạy gã cách giết chóc và sinh tồn nơi hoang dã. Gã học rất nhanh. Gã sẽ vẫn phục vụ đất nước trong lực lượng Đặc biệt nếu như người ta không long trọng đá đít gã. Nhưng khi đã ra khỏi quân đội, gã phải sống nay đây mai đó. Bờ Đông, Key West đến Maine. Lang thang, sống vất vưởng ngoài đường phố hoặc đường mòn Appalachia, nhảy theo các chuyến tàu hàng.
Có lẽ gã đã tiếp tục cuộc đời tứ cố vô thân như vậy cho đến hết đời nếu không gặp Lawrence. Lawrence không chỉ phát hiện ra gã mắc chứng khó đọc mà còn dạy gã cách vượt qua. Ở tuổi ba mươi, Carl mới biết tới sách vở. Lawrence là mạnh thường quân, là thầy giáo của gã, giống như nhà hiền triết Aristotle với cậu học trò Alexander Đại đế.
Carl nghĩ đến các cuốn sách và những bữa ăn cùng những cuộc thảo luận giữa họ. Thật tuyệt vời khi được yên lặng đọc sách bên cửa sổ trong khi gió lay động những ngọn cây ngoài công viên Trung tâm. Được lái xe lên Connecticut vào mùa thu trên đường 7, nghe tiếng động cơ chiếc Merc kêu rù rù êm ái, gã có thể sống như vậy mãi. Hạnh phúc, đơn độc, sung túc, đầu óc thư thái, thông tuệ.
Nhưng rồi Lawrence lâm trọng bệnh và họ biết trái tim lớn của Lawrence đang yếu dần. Gã đã tưởng tất cả những điều tốt đẹp đó sắp kết thúc. Đúng lúc ấy, Lawrence đưa ra một đề nghị không được bình thường lắm. Nếu Carl giết sạch những kẻ thù của Lawrence thì việc học hành và khám phá cái đẹp của gã sẽ tiếp tục cho đến khi gã chết, chi phí do Lawrence lo liệu. Khi kẻ cuối cùng trong danh sách của Lawrence ngủm củ tỏi thì Carl sẽ nhận được mật mã của một tài khoản ở Geneva, Thụy Sĩ. Nghĩ cho cùng, gã bán mạng cho Tổ quốc cũng chẳng được hơn số tiền Burger King trả cho mẹ gã. Giết người vì bạn mình, lại còn được khoản thừa kế hai mươi triệu thì họa có ngu mới không làm.
Apt ăn thêm hai hạt lạc, mắt đảo trái phải hệt như một con diều hâu đậu trên cột điện cao thế. Hắn khuấy cốc đồ uống và tiếp tục quan sát mọi người trong quán. Một ả vừa bỏ chồng đang tìm kiếm một gã nhân tình mới. Một tay da đen nhỏ thó diện đồ Prada chải chuốt bảnh bao đang trái ôm phải ấp ba cô gái châu Á xinh đẹp. Một mẫu nam da đen trong chiếc áo khoác thể thao trắng muốt cố làm cho tay kia chú ý.
Rồi Carl nhìn thấy ả ta, một cô nàng tóc vàng ngực phây phây khoảng gần ba mươi tuổi. Ở ả có một sự quyến rũ mê hoặc đầy gợi cảm, mang sức hút của diễn viên Hollywood những thập niên trước, một Marilyn Monroe thời hiện đại.
Carl biết tên ả không phải là Norma Jean Baker mà là Wendy Shackleton. Tên ả nằm trong danh sách của Berger vì có một đêm, theo đường dây gái gọi, ả tới gặp Lawrence, chỉ nhìn ông ta một cái và quay gót. Một gái mại dâm đã dám thẳng thừng từ chối người bạn tốt của gã, không để cho ông ta kịp mở miệng. Ả đã làm tổn thương tâm hồn Lawrence sâu sắc. Thật quá đáng.
Carl nhìn ả trong khi mang đồ uống tới.
— Tạm biệt, Norma Jean. Mặc dù tôi hoàn toàn không quen cô. - Gã hát, cầm tay ả khi ngồi xuống cạnh.
Ả cười e ấp.
— Tôi xin lỗi, - gã nói và buông tay ả sau một giây. - Tôi có phần hơi đường đột. Công ty máy tính của tôi vừa bán cổ phiếu ra đại chúng, và em là người phụ nữ quyến rũ nhất mà tôi từng gặp. Em rất giống Marilyn.
— Cảm ơn anh vì lời khen tặng, - ả nói và có vẻ mê mệt trước lời phỉnh phờ của gã. - Anh ở khách sạn này à?
— Phải, tôi ở đây, - Apt nói. - chính tôi vừa gõ chuông mở đầu giao dịch cổ phiếu sáng nay ở dưới kia đấy. Đây là một trong những ngày vui nhất trong đời tôi và tôi cần có người chia sẻ. Nào, làm ơn để tôi mời em một li nhé.
— Hẳn rồi, hẳn rồi, - ả cười khúc khích. - Anh quả là một quý ông chân chính.
— Anh đang tìm người bầu bạn đêm nay phải không? - Ả nói thầm vào tai gã trong lúc phục vụ bàn mang li martini giá 20 đô-la của ả tới.
— Ồ - gã nói, giả vờ kinh ngạc. - Ồ, em đang… ừm…
— Đang làm việc. Vâng, - ả gật đầu và mỉm cười. - Anh có bận tâm không?
— Có bận tâm không ư? Có, tôi bận tâm lắm. Nóng lòng và bận tâm theo cách tuyệt vời nhất có thể. Chúng ta sẽ làm như thế nào nhỉ?
— Anh không phải cảnh sát đấy chứ?
Carl cười to và nhấp một ngụm whiskey smash.
— Đời nào, - gã nói.
— Em cũng không nghĩ vậy. Như thế nào hả? Để xem. Anh cho em một ngàn đô-la và em sẽ cho anh một đêm khó quên.
— Ôi Chúa ơi, vậy thử xem, - Carl nói và lại cầm tay ả.
Ả đụng phải cái đầu gối đau nhức của gã khi đẩy ghế đứng dậy.
— Em xin lỗi, - ả nói.
— Không sao, - gã trả lời, mà trong lòng thầm ứa nước mắt vì đau. “Ả sẽ phải trả giá cho vụ này,” Carl nghĩ.
Chân gã càng tập tễnh hơn khi cả hai rời quầy bar và đi về phía chiếc thang máy sang trọng ngoài sảnh.
— Anh chắc là không sao chứ?
— Vết thương cũ hồi chiến tranh ấy mà, - Carl nói. - Đừng lo. Những cái khác đều làm việc tốt.
— Em rất mừng được nghe thấy thế. Em phải gọi anh là gì đây?
— Nhân viên gọi tôi là ngài Rifkin, - Apt nói. - Nhưng em cứ gọi tôi là Joel nhé.